Giữa tuần

Tôi chẳng biết tôi làm gì mà mất hết thời gian. Cả tuần nay tôi đọc về chủ đề người tị nạn, người di dân, người lưu vong, nhưng không nghĩ ra được đề tài để viết. Tất cả những thứ tôi đọc, truyện có thơ có, essays cũng có, tôi không nhào nặn được một đề tài đủ hấp dẫn để tôi có thể tiếp tục. Hết hạn thời gian tôi dành cho nó, tôi bỏ cuộc. Theo đuổi hay trở lại một chủ đề khác.

Tối qua tôi xem phim Short Cuts, chẳng biết dịch là gì, ngõ tắt, đường tắt, lối tắt? Xem một hồi tôi nhận ra đã xem phim này từ lâu. Phim này kết hợp vài ba truyện ngắn của Raymond Carver. Ông nổi tiếng là nhà viết truyện ngắn. Phải nói là ông viết rất hay rất tài, nhưng thế giới (truyện) của ông, làm tôi mỏi mệt lắm. Nhân vật của ông dày xéo tra tấn tâm hồn lẫn nhau, say sưa, dục vọng, yêu thương, ghen ghét, ích kỷ, hận thù rồi tha thứ cứ trộn lẫn vào nhau. Người viết thường phải đối diện với những cảm xúc đen tối như thế, nếu không dám lao vào, không dám vượt qua, khó làm thành tác phẩm đáng cho người ta chú ý.

Một mạch truyện trong phim: ba người đi câu cá, thấy xác chết trần truồng của một người phụ nữ dưới nước. Nếu họ báo cảnh sát ngay lập tức cuộc đi câu của họ sẽ bị phá hủy. Họ phải lái xe ra phố khá xa. Cảnh sát sẽ đến bao vây hiện trường. Họ không muốn cuộc vui bị phá hủy, cũng không muốn bị phiền toái với pháp luật nếu lẳng lặng rút lui, hay đi chỗ khác, nên cột xác chết lại để đừng bị trôi mất, rồi họ tiếp tục câu cá, cười đùa, chụp ảnh, làm cá, ăn uống như không có cái xác chết trần truồng ở ngay bên cạnh.

Họ có nhất thiết phải hủy bỏ cuộc đi câu của họ, có thể phải lên kế hoạch rất lâu và đã phải đi rất xa mới đến chỗ này, để quan tâm về cái xác chết của một người xa lạ khôn? Ừ thì họ ích kỷ đó, nhưng nếu bỏ cuộc vui thì cũng chẳng thay đổi được điều gì cả. Tôi đoán, Bạn sẽ kêu lên sao lại không kính trọng một linh hồn bất hạnh như thế kia!

Đó là những câu hỏi chỉ trong một mạch truyện của phim. Đủ cho thấy chất lượng truyện của Raymond Carver.

Tôi có vài câu hỏi. Ở VN, học sinh của ngành điện ảnh có dễ dàng tiếp cận với tài liệu sách vở của ngành học điện ảnh nước ngoài không? Họ học sách vở gì, của nước nào, bằng ngôn ngữ gì, … .

Thôi tôi chỉ có mười lăm phút để viết một entry. Bây giờ thì tôi đi làm. Giữa tuần rồi, chúc các bạn đủ sức để đi cho hết tuần.

Những mảnh vụn

Ở đây, mùa này bình minh rất đẹp. Chỗ tôi ngồi ngó ra phòng khách có cửa sổ khá rộng. Tôi có thể nhìn thấy mây hồng ở giữa những tàng cây trơ trụi. Một bức tranh nhiều màu, tím nhạt, hồng nhạt, xám nhạt. Dưới chân trời là những mảng màu sậm, đen, nâu. Có một người chia sẻ bình minh đang lên là một chuyện thú vị, đủ để mang vào phim ảnh. Tôi nhớ có xem một cuốn phim hoạt hình, rất buồn. Nhưng khi phim chưa đến chỗ buồn thì chàng trai trẻ dẫn cô bạn gái, không nói rõ đi đâu, chỉ dẫn đi mải miết đến một sườn đồi, có một chỗ đủ hai người ngồi, nhìn mặt trời lên. Chàng tặng nàng một không gian trước kia là của riêng chàng. Có những thứ tặng đi rồi nhưng không hề mất. Kỷ niệm dường như nhân đôi. Những bình minh sau không bao giờ có thể  là cái bình minh cũ. Cái riêng của một người bây giờ là cái riêng của hai người. Cũng có thể là cái chung của hai người. Chẳng nhớ tên phim, cũng chẳng cần thiết phải nhớ.

Ôi mối tình đầu
Như đi trên cát
Bước nhẹ mà sâu
(Phạm Thiên Thư)

Tôi thích những lúc yên lặng như thế này. Trong đầu tôi lóe lên hàng chục điều để viết. Không có gì hay, cũng không bắt kịp những hình ảnh này, nhưng thú vui của tôi vẫn là bắt cho được những ý nghĩ vụt ngang đầu.

Tôi thích xem phim hoạt hình. Ngày hai đứa con tôi còn trẻ, chúng tôi xem nhiều phim của trẻ em. Người lớn cũng có nhiều điều học được từ phim dành cho trẻ em. Tôi thích một đoạn trong phim Aladin và cây đèn thần. Aladin có cây đèn thần. Ông thần đèn có thể cho chàng nhiều thứ, đàn voi mấy trăm con, ban nhạc mấy trăm người, vàng bạc châu báu. Tuy nhiên, ông nói rõ, “tôi không thể bắt buộc người ta yêu ngài.” Người ta có thể làm đủ cách để mình có thể đẹp hơn, duyên dáng hơn, đáng yêu hơn, nhưng kể cả ông thần đèn với sức mạnh vạn năng cũng không thể bắt buộc người này yêu người kia.

Shakespeare, trong một vở kịch, đã cho một vị thần mang nước hoa hay hương hoa gì đó, đem bôi vào mí mắt của người đang ngủ, khi mở mắt ra người ấy sẽ yêu người đầu tiên nàng hay chàng nhìn thấy. Tai hại làm sao, bà hoàng mở mắt ra nhìn thấy một con lừa.

Trong đời, bạn đã lần nào gặp cơn bão đi ngang thành phố bạn ở không? Một cơn lốc xoáy? Một trận cháy lớn? Sau đó là hoang tàn. Nhà thơ Việt Nam hay dùng hình ảnh cơn bão để diễn tả sự hoang tàn của một tâm hồn sau một chấn động.

Chiều nào đã tạnh cơn mưa,
Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn.
(Nguyễn Tất Nhiên)

Hay là

Bao năm qua rồi, lòng chưa nguôi gió bão.

Chẳng nhớ của ai, truy thì sẽ ra nhưng chẳng cần thiết phải truy. Cẩn thận nha quí vị, đừng có tự gây ra gió bão cho mình.

 

Hôm nay thứ Sáu rồi

Có nghĩa là vào công ty tôi sẽ gặp nhiều bộ mặt tươi tắn, khi chào nhau “Good morning, how are you?” thì sẽ có người nói thêm, “Thank God, it’s Friday!” Và ngay lúc này thì tôi có mười lăm phút viết tự do muốn viết làm xàm gì thì viết.

Chợt nhớ đến một câu thơ “ba thu năm cộng dồn lại, một ngày dài ghê.” Hơn bốn mươi năm dồn lại trong một ngày, đủ làm cho người ta lao đao thổn thức. Bài thơ của HN cứ trở lại trong óc tôi. “Tôi đi tìm cái giếng rồi nói vọng vào trong giếng. Những điều không nói chính là những điều ám ảnh mình suốt đời. Những mối tình dang dở thì cứ trói buộc mình không thôi.”

Người cầm bút, đôi khi nhiều lần lập lại một mối tình hay một kỷ niệm sống trong tác phẩm của họ. Tôi đang nghĩ đến bà Marguerite Duras lập lại nhiều lần mối tình với người đàn ông Á châu trong tác phẩm của bà. Nhà văn Đặng Kim Côn (tôi có giới thiệu hai tập thơ của ông trên blog) thì lập lại mối tình của một người tù cải tạo với một nữ cán bộ.

Bạn nào thích phim ca vũ nhạc tôi đề nghị bạn xem “The Sound of Musics.” Có lẽ lần đầu tiên được xem phim ca vũ nhạc của tôi là phim này nên tôi có ấn tượng rất đậm. Bạn sẽ yêu giọng hát của Julie Andrews cũng như giọng hát của Christopher Plummer trong bài hát “Edelweiss”(Every morning you greet me. Small and white, clean and bright, you look happy to meet me.)

Đến giờ chuẩn bị đi làm rồi. Hẹn gặp lại lúc khác.

Hai cuốn phim

Tuần vừa qua tôi mượn rất nhiều phim ở thư viện có nhiều phim thuộc loại lãng phí thì giờ. Thí dụ như hai tập phim Brakhage. Đây là loại phim avant-garde tôi xem không nổi, càng xem càng hoa mắt chẳng biết nó nói gì. Một phim ngoại quốc của nước nào không nhớ “The Short Story of Love” xem được nhưng nếu kể ra thì hơi kỳ cục. Có hai phim đáng nhắc đến là “1984” và “The Artist and the Model.”

“1984” xem lâu rồi giờ xem lại. Xem lại vì báo chí cứ nói vào thời đại của Tổng thống Trâm nên xem lại phim này. Tôi thấy nếu so “1984” với chính sách cai trị của ông Trâm ngay lúc này thì hơi quá đáng. Xem “1984” tôi tưởng tượng đến VN trong những năm sau 1975 nhiều hơn. Nhất là ở chỗ hai nhân vật chính hẹn hò nhau lần đầu nàng mang tặng chàng cà phê, đường, sữa, và trà. Còn ở bất kỳ thời đại nào ở bất kỳ quốc gia nào, có một ý tưởng của Orwell trong quyển “Animal Farm” có thể rất gần gũi với người xem và người đọc, đó là, tất cả thú vật đều bình đẳng, tuy nhiên có vài con thú được quyền bình đẳng nhiều hơn mấy con thú khác.

“The Artist and the Model” dịch là “nghệ sĩ và người mẩu” là phim của đạo diễn Fernando Trueba. Cùng viết phim bản với Trueba là Jean-Claude Carrière. Chuyện xảy ra vào mùa hè năm 1943, Pháp bị Đức chiếm đóng. Ở gần biên giới Pháp và Tây Ban Nha, có một điêu khắc gia; Marc Cros đã lâu không còn nắn tượng nữa. Một buổi sáng bà vợ của ông, Léa Cros, ra chợ gặp một cô gái Tây Ban Nha, tay chân trầy trụa, người có vẻ mệt và đói. Nhìn thấy vẻ đẹp của nàng bà nghĩ có thể chồng bà sẽ muốn dùng nàng làm người mẩu khỏa thân.

Phòng sáng tác của Marc ở trên đồi cao, rừng vắng. Mercè, cô người mẩu, được trả lương và trú ngụ ngay trong studio này. Nàng phát hiện có một người du kích Tây Ban Nha chống Đức và nàng giúp đỡ che dấu anh chàng. Nét trẻ trung và vô tư của nàng làm sống lại sức sáng tạo và cả những cảm giác trần tục của nhà điêu khắc. Ông nắn bức tượng khỏa thân của nàng và đó cũng là tác phẩm cuối cùng của ông.

Phim trắng đen rất đẹp. Cốt truyện không mấy thuyết phục tôi. Phim đưa ra một vài câu hỏi để người xem suy nghĩ. Thí dụ như nhà điêu khắc bảo rằng hai bảo bối tuyệt vời nhất của Thượng Đếlà vũ trụ và đàn bà. Bà Eva là người yêu của Thượng Đế và là mẹ của Adam. Khi người nghệ sĩ không thể sáng tác được nữa thì đi tìm cái chết. Còn một điểm quan trọng nữa vậy mà tôi quên không nhắc. Carriere cho rằng, người nghệ sĩ không nhất thiết phải theo một khuynh hướng chính trị nào cả, tất cả chỉ dành cho cái đẹp của nghệ thuật, mà cái đẹp của người đàn bà, người mẩu là cái đẹp của nghệ thuật.

Tóm lại, tôi đang bí đề tài, nên viết nhảm.

“The Short Story of Love” (Tình Yêu Ngắn Ngủi thôi để dịch cho văn hoa thì dịch là Tình Trong Phút Giây) nói về một cậu bé nhà nghèo, yêu một cô gái điếm rất đẹp. Cô điếm này tuổi có thể gấp đôi tuổi cậu bé, nhưng tình yêu thơ ngây của cậu làm rung động trái tim cằn cỗi đầy hoài nghi của của nàng. Nhưng rốt cuộc đó cũng chỉ là một thứ tình ngắn ngủi.

Ngày tuyết và láng giềng

Chiều qua đi làm về tôi thấy ông Tám đang lui cui xúc tuyết phụ với bà Robin, chủ nhân căn nhà vách màu đỏ sậm bên cạnh nhà tôi. Bà Robin dáng cao và mảnh khảnh. Hơi lạnh làm da bà đỏ ửng. Có lẽ bà lớn tuổi hơn tôi, nhưng chưa đến bảy mươi. Lưng bà đã còng, hình như người cao và gầy lưng hay còng. Có phải thế không hay con mắt mình chỉ khéo tưởng tượng.

Hôm thứ Ba, tuyết rơi chừng mười inches (25.4 cm nói đại là hơn hai tấc rưỡi cho dễ tưởng tượng). Bà Robin thuê xe đến dọn tuyết hai lần. Tôi và ông Tám xúc tuyết bằng tay. Anh hàng xóm mới, mua lại căn nhà của Lenny, ở cuối đường đối diện với nhà bà Robin, đẩy cái máy thổi tuyết của anh sang giúp tôi và ông Tám. Ông Tám lại phải giải thích là “cám ơn, nhà tôi có máy thổi tuyết nhưng tôi muốn xúc bằng tay, vân vân.” Tôi đứng xa không nghe ông nói gì, nhưng anh chàng trẻ tuổi, rất cao lớn đẹp trai khỏe mạnh, và cái máy của anh cũng mạnh mẽ to lớn chẳng kém gì anh, hỏi đi hỏi lại. “Ông có chắc không, có thật sự là ông không muốn tôi giúp không? Are you sure? Positive? Positively sure?”

Tôi xúc tuyết ở đầu dốc của driveway (con đường xe chạy vào nhà để xe), ông Tám ở cuối dốc. Chập sau ông đi lên nói, “anh chàng tử tế đẩy máy sang giúp, nhưng bước chân anh và cái máy nặng làm tuyết nén xuống cứng, càng khó xúc tuyết cho sạch.” Tôi nghe, làm thinh không nói gì. Khi thấy ông Tám giúp bà Robin xúc tuyết (bằng tay) ý nghĩ cũ quay lại, “nhỏ con cứ tưởng mình ngon.”

Driveway nhà bà Robin cũng tương tự như driveway nhà tôi khá dốc, khá rộng, và khá dài. Nhất là khi phải xúc tuyết bằng tay, có cảm giác như nó dài, rộng và dốc  hơn bình thường. Xe ủi tuyết lên không nổi con dốc, không có thế để ủi tuyết xuống hay lên. Khi Steve chồng bà chưa bị bệnh, ông dùng máy thổi tuyết, bà phải xúc tuyết bằng tay sau khi ông thổi tuyết, hai người làm nhanh và gọn. Ông bị bệnh Parkinson bây giờ không còn đi đứng được, kể cả phát âm cũng không còn rõ tiếng nữa. Xe tuyết ủi hai lần không hết, tuyết bị nén xuống thành một lớp băng dày chừng năm phân, rất cứng. Tôi cũng xách xẻng sang phụ được một lúc thì dọn xong lớp băng dầy trên sân nhà bà Robin.

Ông bà Steve và Robin có bốn đứa con, ít nhất là hai đứa ở gần, chẳng giúp được bao nhiêu. Bà vẫn làm công việc waitress và săn sóc chồng. Trường hợp bà cũng tương tự như trường hợp nhà văn THT, nhưng ngược lại.

Tưởng là đã hết mùa tuyết nhưng lần này tuyết rơi dày, và cuối cơn tuyết biến thành mưa đá. Tuyết rất nặng. Nhà tôi chỉ mở đủ một đường cho xe chạy xuống. Tôi e ngại buổi sáng lùi xe mắc vào tuyết không di chuyển được ông Tám nói thì nghỉ thêm một ngày nữa. Tuyết rơi trông đẹp mắt vô cùng nhưng dọn tuyết thì cũng vô cùng … mệt!

Không có chuyện gì để viết

Tối qua tôi nằm xem cái DVD dạy chụp ảnh. Nhìn ra cửa sổ thấy mặt trăng vừa lên, màu vàng đậm thật to. Mấy nhánh cây khô áng trước mặt trăng, tự nhủ. xách máy ra, gắn tripod chụp ảnh mặt trăng chắc đẹp. Nghĩ vậy thôi nhưng lười, vì trời lạnh quá. Nhiều khi thấy vậy nhưng chụp không được như vậy.

Tôi đi ngủ sớm, tám giờ là lên giường. Khách đến hỏi bà đâu, ông nói bà đi ngủ sớm, khách cười. Chắc nói thầm ngủ như gà. Đi ngủ sớm nên dậy sớm. Tôi chỉ cần ngủ sáu tiếng là đủ rồi. Hai giờ khuya nằm trên giường, nghĩ đến mấy câu hát. “Có những đêm về sáng, đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi.” Câu hát thì như thế. Cố nhân thì không chỉ có một người, kẹt cái mình chỉ nghĩ đến những người không nghĩ đến mình, hoặc nếu có thì mình cũng chẳng biết. Và đời thì cũng chẳng buồn, tôi sống trong ngập tràn của hạnh phúc. Nếu thỉnh thoảng có buồn cũng chỉ vì nghĩ đến hai đứa con ở xa.

Nằm mãi đến ba hay bốn giờ. Hôm nay đã đổi giờ thành saving time nên dậy sớm một tiếng. Nhìn ra cửa sổ thấy ánh trăng, rừng khô tiền kiếp, đất đóng băng trắng, lại nghĩ một câu thơ khác. “Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh.” Phải ở cái xứ giá băng này mới thấy cái lạnh của màu trăng khuya. Thức giấc giờ này người ta có thể nấu nước pha trà để có thể nhìn thấy vòng lửa màu xanh của lò ga và tiếng nước reo trong ấm phá tan sự im lặng, rồi người ta có thể uống trà giữa small hours 🙂

Lạnh nhưng không cô đơn vì giữa khuya vẫn có mấy con mèo. Loài mèo hoang chịu lạnh rất giỏi. Chưa sáng mà đã chờ ngoài cửa sổ để hát sonata. Lúc này con mèo ginger và Boyfriend đến mỗi ngày. Còn có một con mèo đen tuyền, và sáng nay nằm ngủ trong ổ của Boyfriend là một con mèo mướp.

Hôm nọ thấy có bạn tâm sự, yêu một thành phố nào đó rất nhiều nên xem thành phố ấy là của bạn ấy. Tôi như cái cây bị bứng mất rễ không mọc được ở chỗ khác. Tự hỏi mình sống bao lâu ở một thành phố, một quốc gia thì có thể thấy quốc gia ấy là của mình, thành phố ấy là của mình?