Ngày xuân thong thả

Hôm qua tôi xin nghỉ một ngày đưa ông Tám đi khám bệnh. Không có gì trầm trọng, chẳng qua là đến tuổi, hết khám cái này thì khám cái khác. Chúng ta đều hy vọng là chận đứng được những chứng bệnh, nếu có thể, không cho chúng trở nặng. Và thế là tôi được hưởng thụ một ngày, nhìn cây cỏ chung quanh.

Cây anh đào (cherry) trước nhà nở hoa trắng lấm tấm. Cây eastern redbud cũng ra nụ hoa tim tím hồng hồng lưa thưa. Năm 2012 cơn bão sandy làm ngã hai cây cherry, đây là loại cherry có trái ăn được. Nhờ vậy cây eastern redbud có ánh sáng để mọc lên cao hơn.

Đàn nai thường tụ lại ngủ sân sau nhà tôi, màu lông lẩn vào màu lá khô, khó nhìn thấy. Chỉ có con nai lông trắng là nhìn rõ rệt. Thấy mấy chú nai ăn lá non ngấu nghiến. Sống khó khăn thế mà chúng vẫn sinh sôi tràn lan.

Hoa lily the valley màu trắng nở thành chùm như những chuỗi ngọc trai. Tôi sợ không dám ngửi xem hoa có thơm không vì tôi bị dị ứng với đủ thứ. Cứ đến mùa là sụt sùi và ngứa ngáy mặt mũi vì phấn hoa. Buổi sáng uống một viên thuốc cầm cự với chứng dị ứng, thuốc làm tôi buồn ngủ. Buổi trưa ngủ một giấc dài thấy người tỉnh táo hơn.

Mấy hôm rày tôi được xem khá nhiều phim hay. The Spotlight, phim đưa ra ánh sáng vụ các vị giám mục xâm hại tình dục trẻ em ở Boston. Trumbo, một trong những nhà văn gia nhập đảng Cộng Sản Mỹ, bị giới làm phim ảnh đưa vào danh sách đen.

Khi tôi giới thiệu phim Trumbo với bà quản thủ thư viện, bà thấy tôi trả quyển The Revenant, tôi mượn ở thư viện nhưng trả lại vì biết là không có thì giờ để đọc (vì đang đọc The Big Short) bà hỏi tôi có xem phim này chưa.
“Chưa, tôi đang chờ chắc phải mấy tháng.”
“Phim đẹp tuyệt vời. Tôi chắc bà sẽ thích.”
“Vâng. Thảo nào anh tài tử Leo DiCaprio được giải Oscar.” Tôi nói.
“Bà đã xem the Danish girl chứ?”
“Cũng chưa, tôi đang ở trong danh sách chờ xem phim. Chắc cũng phải cả tháng nữa mới đến phiên tôi.”

Đến đây thì có một bà khách đến đứng sau lưng tôi chờ được phục vụ. Tôi tránh sang một bên nhưng chưa chịu ra về. Khi bà Pat, quản thủ thư viện, xong với bà khách, tôi hỏi bà hình như bà chưa nói hết ý mà muốn nói.
“Eddie Redmayne đóng vai này còn khó diễn hơn. Phim đẹp lắm.” Bà nhấn mạnh chữ beautiful, lập lại mấy lần. Tôi tạm dùng chữ đẹp, nhưng nghĩa của nó lại là rất hay, rất tuyệt, rất sâu sắc,… “Tôi nghĩ Redmayne xứng đáng đọat giải Oscar, dù anh kia cũng tài năng không kém.”
Tôi cám ơn bà chia sẻ ý nghĩ. Tôi nói tôi háo hức chờ xem phim. Và như có phép mầu, phim đến với tôi ngay ngày hôm sau. Tôi xem được cả hai cuốn phim The Danish Girl và The Big Short.

Bây giờ thì phải đi làm, chắc phải vài hôm nữa mới có thể nói chuyện phim. Chúc các bạn một ngày vui vẻ và cuối tuần nghỉ ngơi. Mùa xuân trời đẹp bạn có thể làm một chuyến đi chơi xa.

Tôi thì thèm đi chơi lắm rồi.

 

 

Chuyện gì xảy ra?

  • WordPress chập chà chập chờn mấy hôm nay. Chuyện gì?
  • Bão hôm qua, gió thổi lồng lộng. Con mèo nghe tiếng gió mạnh sợ quá chạy vào phòng tìm tôi rồi chui vào chăn của tôi lủi vào người tôi đi trốn.
  • Hai người làm việc chung nhóm với tôi về hưu, cách nhau chưa đầy một tháng.
  • Fear and Trembling của Amélie Nothomb xuất phát từ quan niệm cũ của người Nhật, khi gặp vua thì phải kính trọng (đến mức gần như khiếp sợ và có phần nào run rẩy). Quyển này cũng được làm thành phim.
  • Fear and Trembling của Soren Kierkergaard xuất phát từ Kinh Thánh, Philippians 2:12 (…continue to work out your salvation with fear and trembling) và Psalms 55:5 (Fear and trembling came upon me…). Quyển sách nhỏ nhưng nặng nề. Không phải là khó hiểu cho lắm, nhưng cách viết làm người đọc khó tập trung vào nội dung của quyển sách. Tôi nghĩ có lẽ dịch giả cố gắng dịch theo cấu trúc ngôn ngữ của người Đan Mạch. Đọc tóm tắt truyện này ở Wikipedia thấy có nhiều đoạn trích dẫn đơn giản dễ hiểu hơn. Thêm vào sự khó hiểu của tư tưởng (triết học), có lẽ vì tác giả viết quyển sách theo cảm hứng của người làm thơ, ý nọ tràn qua ý kia, nhiều khi lập lại và đặt câu dài khiến cho tôi đọc đoạn sau quên đoạn trước nói gì, phải đọc đi đọc lại. Tôi đọc được chừng 60 trang rồi thôi. Chịu thua. Cái ý quan trọng nhất trong 60 trang tôi đọc là, cái nhìn của nhân vật (đi theo Abraham) cho chúng ta một cách nhìn khác về câu chuyện trong Kinh Thánh. Abraham mang con trai Isaac lên núi Moriah theo lời Chúa dặn. Khi đi ông dấu không cho ai biết mục đích chuyến đi và lời dặn của Chúa. Kierkergaard cho chúng ta biết thêm ý nghĩ của Isaac sau khi nhìn thấy cha mình, Abraham chuẩn bị giết con để làm lễ tế dâng, và ý nghĩ của Abraham trước và sau khi vâng lời Chúa. Ông phải sống chuỗi ngày còn lại với cái quyết định và sự chọn lựa của ông trong cái nhìn của người con. Đặt hết niềm tin và lòng trung thành vào Chúa nhưng lại phản bội tình yêu và lòng tin của con (và vợ). Người đọc thời sau suy nghĩ thêm về khái niệm người đàn ông cao cả (hero).
  • Bìa của quyển sách tôi mượn từ thư viện là bản copy bức tranh “The Sacrifice of Isaac” cùa Michelangelo.

Lạnh cả không gian

Nguyên câu thơ, của ai không nhớ tên, là “lạnh cả không gian, lạnh cả lòng.” Rồi lại có người nói rằng “đất lạnh tình nồng,” hay “tay em lạnh để cho tình mình ấm.” Nói gì thì nói, thơ mấy thì thơ, nếu bạn không ở xứ lạnh thì bạn khó thể tưởng tượng ra cái lạnh chết người này. Mà lạ nhen, mấy bạn ở Canada lại ít than lạnh, còn mấy bạn ở Texas cũng ít than nóng, chỉ có một bạn ở NJ lúc nào cũng than. Lạnh cũng kêu mà nóng cũng kêu, trời dở dở ương ương càng kêu to dữ. Continue reading Lạnh cả không gian

Thử cái phone

Hôm qua trời u ám, không lạnh, cỡ 50 độ F (10 độ C). Tôi đi rừng cho tiêu bớt thức ăn dồn vào bao tử liên tiếp mấy ngày. Mấy tấm ảnh này là dùng thử cái fone mới Samsung Galaxy 6. Dùng chưa quen, thấy có nhiều cái bất tiện nhưng được cái nó nhẹ.

Từ tháng Mười đến nay tôi ăn tiệc quá nhiều. Giỗ hai đám, có người thân đến viếng, đi chơi nhà người quen, lễ Giáng sinh hai ba nhà luân phiên tổ chức tiệc vì nhà nào cũng có con ở xa về, ăn nhiều và toàn là thức ăn béo bổ. Ngay cả tiệc chay cũng bổ béo với dầu chiên, dầu mè, cộng thêm đường và bột ngọt. Bạn có để ý là người ta nấu thức ăn chay hay bỏ thêm đường nên món nào cũng ngọt. Thêm nữa là thức ăn chay lại nhiều chất bột nên không phải cứ ăn chay là tốt. Bây giờ ngồi đây, tôi thầm mong là sẽ tránh được tiệc Tất Niên. Continue reading Thử cái phone

Đi thăm con

Chị tôi ở Houston Texas lên thăm miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Dùng chữ lên là vì trên bản đồ, tiểu bang của chị nằm mãi ở cuối xứ Hoa Kỳ rộng lớn. Sẵn chị lên chơi, tôi và ông Tám đưa chị đi thăm vài người thân. Bạn thân của chị ở Virginia, đến Virginia phải đi ngang Baltimore là nơi cô út của tôi đang ở, nên sẵn đó tôi đi thăm con. Thả chị xuống nhà bạn, chị ngủ đêm ở đó, tôi quay lại chỗ con tôi, ngủ đêm. Nhà bạn chị rất giàu, có phòng ngủ cho khách, một phòng cho chị, còn một phòng nữa cho chúng tôi. Phòng rộng, trang trí lộng lẫy, có bathroom riêng, thật là tiện nghi và thoải mái, nhưng tôi từ chối vì muốn đến thăm con gái út.

Trước đó đã điện thoại xin phép trước. Bố mẹ có thể ở qua một đêm với con không? Nó bằng lòng mới dám đến. Lại hối lộ trước là bố mẹ sẽ mang bánh mì và thức ăn cho con. Bạn của chị gửi cho bún bò. Bánh mì mua người ta làm sẵn ở chợ. Cũng như mấy đứa Tây, Mỹ trẻ, chúng nó thích ăn bánh mì, phở. Bún bò thì phải có cái khẩu vị Việt Nam hơn. Continue reading Đi thăm con

Rừng tàn thu

Trời cuối thu rồi em ở đâu.
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu. 

Bài thơ Gửi Người Dưới Mộ của Đinh Hùng còn dài nữa. Buồn. Liêu Trai. Bài thơ u ám quá tôi không muốn chép thêm. Nghĩ đến bài thơ này vì trời đã cuối thu, và cũng vì bà chị tôi ở Houston, chị vừa trở thành góa phụ hai tháng nay, đến nhà tôi chơi. Giá mà có thể đổi được chữ em thành chữ anh, để dùng bài thơ tưởng tượng đến tâm sự của chị. Continue reading Rừng tàn thu

Lễ Tạ ơn năm 2015

con gà mới đem ra khỏi lò
stuffing
corn bread

đĩa gà tây

a feast

Cả gia đình của mấy anh em họp mặt. Cô lớn, Ách Cơ nướng gà, làm stuffing, và mang về một chai wine rất ngon nói là của boss tặng. Tôi nấu cháo vịt, và các anh chị em mang gỏi, bánh apple pie, bánh chuối nướng, bắp, sốt cranberry, xôi đậu đen, … Thức uống thì có bia, wine, apple cider, và mấy loại nước trái cây có hơi ép.

Mỗi lần tôi có ý kiến thế này thế nọ, thì con gái bảo rằng “mẹ, con biết nấu mà, con là người kiếm sống bằng nghề nấu ăn.” Thế là mẹ im ngay, ra khỏi bếp cho con rộng chỗ.

Nhà đông người, con mèo chạy trốn vào trong tủ áo của ông chủ, nằm trong cái giỏ chứa quần áo bẩn. Con gái út chế nhạo mẹ, “mẹ hãy cám ơn trời mẹ có con ngoan và mèo ngoan.”  “Ừ, cám ơn trời cho con mèo nên mẹ có cơ hội hốt phân mèo.”  “Con mèo nó cũng cám ơn trời cho mẹ cơ hội hốt phân mèo lâu hơn.” Chắc là nên giao con mèo cho nó để nó mang mèo về căn hộ bé xíu của nó và để nó gần gũi với (mùi phân) mèo nhiều hơn cho nó hết dám chọc quê mẹ. Nó photobom tôi mấy lần đến độ tôi phải dọa nó, uýnh chết bây giờ.