Hài cú mùa thu của Buson

I go,
you stay;
two autumns.

Ta đi
Người ở lại;
Hai mùa thu 

Coolness-
the sound of the bell
as it leaves the bell.

Hơi lạnh-
Tiếng chuông
Khi rời khỏi chuông

Autumn evening-
there’s joy also
in loneliness.

Chiều thu
Có niềm vui
Trong nỗi quạnh hiu

Chrysanthemum growers-
you are the slaves
of Chrysanthemums.

Hỡi người trồng hoa cúc
Các người là nô lệ
Của hoa cúc.

Niềm tin vững chắc của bảy phụ nữ

Tôi thường đọc sách giáo khoa môn viết văn hay văn học. Hôm qua tôi gặp bài thơ của bà Maya Angelou, thấy hay nên muốn giới thiệu bài thơ với các bạn. Bài thơ theo kiểu tứ tuyệt, bốn chữ bốn câu, chữ dùng rất đơn giản, vần điệu cũng không gò bó lắm nhưng vẫn có vần. Bài thơ nói lên suy nghĩ của bảy phụ nữ, một sự tự tin về nhan sắc của họ, dù mỗi người đều có khuyết điểm. Tâm lý phụ nữ, luôn luôn sợ già, sợ xấu, sợ béo, sợ gầy, luôn luôn bươi móc cho ra khuyết điểm của người, và của mình. 🙂

Thơ của bà như một cách giải tỏa. Dịch tạm tạm để hiểu thôi nha, tôi không biết làm thơ nên không thể từ thơ dịch ra thơ. Cáo lỗi vậy.

Seven Women’s Blessed Assurance

Maya Angelou (1928 – 2014)

 

1

One thing about me,
I’m little and low,
find me a man
wherever I go.

Một điều về tôi
Nhỏ con thấp bé
đi đâu tôi cũng
tìm được anh bồ

2

They call me string bean
‘cause I’m so tall.
Men see me,
they ready to fall.

Trêu tôi đậu đũa
vì tôi quá cao
đàn ông gặp tôi
sẵn sàng nói yêu

3.

I’m young as morning
and fresh as dew.
Everybody loves me
and so do you

Non như buổi sáng
trong như sương mai
ai cũng yêu tôi
anh cũng vậy thôi

4

I’m fat as butter
and sweet as cake.
Men start to tremble
each time I shake.

Béo như thỏi bơ
ngọt như bánh kem
Đàn ông bủn rủn
khi tôi lắc lư

5

I’m little and lean,
sweet to the bone.
They like to pick me up
and carry me home.

Tôi dáng thon thả
ăn nói ngọt ngào
các anh đòi ẵm
cõng bé về nhà

6

When I passed forty
I dropped pretense,
‘cause men like women
who got some sense

Tôi hơn bốn mươi
không còn ỡm ờ
đàn ông họ thích
đàn bà hiểu đời

7

Fifty-five is perfect,
so is fifty-nine,
‘cause every man needs
to rest sometime.

năm lăm tuổi ngọc
năm chín tuổi hồng
đàn ông nào cũng
có lúc hết gân

Đi vào trong hố thẳm

into the abyss
Into an abyss

Thêm một bức tranh trừu tượng. Thiên nhiên sao khéo vẽ vời.

Virginia Woolf, năm 1941 khi bước vào giữa lòng suối, tôi tưởng tượng bà đã nghĩ như thế này.

những vòng tròn xoáy
méo mó
rung rinh

những đôi mắt
trố ra
soi mói
liếc háy

cái mồm há của bức tranh “The Scream”
vài con rắn ngẩng đầu
loài thủy quái len lỏi
bao quanh những đóa hoa
nằm bên cạnh mấy viên ngọc hình vuông
trong như nước đá

nhúng ngón tay vào giữa bức tranh
phá vỡ khuôn mặt người
phì nộn méo mó nằm ngược

bước vào đây Virginia Woolf
một căn phòng vắng lặng để thả tự do
cho trí tưởng tượng
của nàng