Nữ thần ban phép lành cho nước

tuong-nu-than-va-bon-phun-nuoc

Đây là ảnh của tượng Angel of Water (Thiên Thần ban phép lành cho nước) ở quảng trường Bethesda giữa Central Park, khoảng đường 72 nối liền Central Park West và 5th Ave. East.  Bức tượng bằng đồng cao 8 ft. (2.43 m) lấy tích trong Thánh Kinh Gospel of John, chương 5. Theo tích này vị thiên thần ban phép lành cho hồ nước Bethesda nên nước này có thể dùng để trị bệnh. Thiên thần này trên tay có một đóa hoa lily, còn tay kia ban phép cho hồ nước dưới chân nàng. Bên dưới bệ chỗ thiên thần đặt chân có bốn vị tiểu thiên sứ (cherubs) tượng trưng cho Điều độ (Temperance), Tinh khiết (Purity), Sức khỏe (Health), và An bình (Peace).

Đây là nơi được thu hình trong rất nhiều phim ảnh Hoa Kỳ. Một vài thí dụ như: Godspell, Home Alone 2, Angel in America, Ransom.  Tác giả của tượng là Emma Stebbins, người phụ nữ đầu tiên được mời làm thiết kế một công trình điêu khắc quan trọng của thành phố New York. Tượng khởi đầu năm 1868 và khánh thành năm 1873. Dưới hồ có nhiều hoa sen, hoa súng và cây cói giấy được trồng trong những chậu nhỏ có thể mang ra khỏi bồn nước dễ dàng. Đường đi quảng trường có hai dãy cầu thang trên tường có nhiều hình ảnh hoa văn rất đẹp.

Đây là chỗ biểu diễn của nhiều nhóm nghệ sĩ. Ngày Chủ Nhật gần cuối tháng 10, tôi thấy người ta đang diễn trò và break dance. Những lần khác có nhiều buổi trình diễn nhạc, đơn ca, hợp ca, đàn phong cầm, hòa tấu vĩ cầm, v.v…

Con đưa mẹ đi chơi

Ngày xưa con còn bé thì mẹ dẫn đi chơi. Bây giờ thì ngược lại, mẹ già được con đưa đi chơi. Tôi nghe và nhìn thấy về hiện tượng empty nest. Nhiều người bạn quen biết với tôi thấy cô đơn khi tuổi già vì con cái đã rời khỏi gia đình. Rồi tôi cũng sẽ đến lúc ấy, nhưng bây giờ thì chưa. Biết con mình ngày càng lớn, càng đi xa, ít có dịp gặp con, nên tôi rủ con tôi đi chơi New York. Đây là một thành phố rộng lớn có rất nhiều thứ để xem, đi xem cả tháng cũng còn những thứ mình chưa xem chưa biết. Nội cái viện bảo tàng thiên nhiên ở New York, đi xem một ngày cũng chỉ được một phần nhỏ mà thôi. Còn viện bảo tàng nghệ thuật và Cloisters và MOMA và nhiều thứ nữa. Cô út hỏi tôi có muốn đi xem viện bảo tàng Cooper Hewitt không, tôi ừ ngay lập tức. Thứ Sáu tôi nghỉ một ngày, đi theo con. Tôi thích nhìn theo tầm nhìn của một người trẻ tuổi, bởi vì nó rất khác biệt với cái nhìn của mình. Đây là một chuyến đi rất thú vị, tôi học hỏi nhiều thứ hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết hằng ngày của tôi.

Cô hoàn toàn tổ chức chuyến đi, từ chuyện đi xe lửa chuyến nào, giờ nào. Đi hướng nào đường nào, y như bố cô vậy. Nhưng bố cô lái xe còn hai chúng tôi không ưa chuyện phiền toái lái xe vào New York, chật chội, tìm chỗ đậu v.v…

Đi xe lửa vào New York, đi xe điện ngầm uptown tuyến C, xuống trạm 86, băng ngang Central Park.

Central Park đi chục lần vẫn còn muốn đi ngang. Tôi hẹn mình sẽ trở lại Central Park chụp cho hết ảnh những cái cầu. cầu thứ 24

Trước khi vào Cooper Hewitt (C. H.) chúng tôi đi ăn brunch ở một quán ăn kiểu Úc. Quán là một cái “chái” nhà thờ, chẳng biết gọi là alcove có đúng không. Nó là một cái phòng rất nhỏ trước khi vào phần chính của giáo đường. Cái chái này là cái phòng nhỏ của nhà thờ “Heavenly Rest.” Biến cái phòng nhỏ này thành một thứ café, có wifi, tôi sạc điện cho cái điện thoại ở đây, đề phòng tôi sẽ dùng hết điện vì chụp ảnh.

Tôi đã ăn sáng ở nhà, nhưng thấy cô ăn tôi cũng ăn. Gọi món giống như món cô gọi. Bánh mì nướng, bên trên là một lớp trái bơ thật dày. Phần ăn của cô có thêm quả trứng, phần của tôi không. Một chút nước sốt chua chua ngọt ngọt, vài miếng cà chua nhỏ như trái anh đào rất ngọt, vài cọng giá alfalfa và một ít cheese. bánh mì với avocado kiểu Úc

Ngay từ lúc ở ngoài cửa bảo tàng tôi đã thấy rất hứng khởi vì thấy bảng giới thiệu phim của Pixar. Viện bảo tàng khá nhỏ so với các viện bảo tàng khác. Đây là một viện bảo tàng của tư nhân, chuyên về design, thiết kế, mẫu quần áo, đồ trang sức, các mẫu vẽ sáng tạo như giấy dán tường, vải, kiến trúc, v.v… nhiều thứ lắm không thể nào gồm lại trong một câu. Bảo tàng là một nhánh của Smithsonian. Người trẻ, học sinh trung học, đại học, hai mươi ba mươi tuổi, đi xem chỗ này nhiều hơn người lớn tuổi.

Ấn tượng đậm nhất của tôi là khoa học kỹ thuật được áp dụng vào thiết kế sáng tạo. Đầu tiên chúng tôi được giao cho mỗi người một cây bút điện tử. Cây bút có hai đầu, đầu lớn có cái nút nhấn bên trên đóng dấy chữ thập. Đầu nhỏ nhọn giống như đầu cây bút. Khi gặp một vật đang được trưng bày, nếu muốn ghi nhận tài liệu về vật này, tôi ấn cái đầu chữ thập vào cái chữ thập trên bảng giới thiệu vật đang trưng bày. Tất cả chi tiết về vật trưng bày sẽ thu về một account của tôi, về nhà tôi chỉ cần gõ mã số bảo tàng dành cho tôi, sẽ tìm thấy những điều tôi đã ghi nhận.

Cái đầu nhỏ của cây bút có công dụng khác. Rất nhiều nơi trong bảo tàng có những cái bàn điện tử. Cây bút được dùng để chọn những đề tài người xem muốn tham khảo, bằng cách chọn một cái bong bóng đang bay trên mặt bàn có hình ảnh và chi tiết gói trong bong bóng. Kéo cái bong bóng bằng cây bút đến chỗ mình đang đứng, trước mặt trên bàn có một ô vuông dành riêng cho người sử dụng. Người xem có thể thêm bớt chi tiết, tự vẽ mẫu mã, chọn màu sắc, vật liệu để thiết kế thành một món đồ và nhìn thấy món đồ trong không gian (3D).

Cách kể chuyện bằng hình ảnh của hãng phim Pixar và các họa sĩ chuyên vẽ ảnh làm phim biểu lộ quan điểm nghệ thuật của họ.

13 đồng một bao nhang

Ghé tiệm bán đồ kỷ niệm của bảo tàng, thấy hộp chứa mấy bao nhang có chữ Việt. Không biết một gói nhang bán bao nhiêu ở VN nhưng ở bảo tàng giá là 13 Mỹ kim.

Đây là một thiết kế đặc biệt của Jenny E. Sabin. Một loại chỉ tơ có thể hút ánh sáng và tỏa ra ánh sáng. Nhẹ và mềm có thể cuốn lại, trong tương lai có thể được dùng làm lều cắm trại vì nó hút ánh sáng mặt trời và tỏa ra ánh sáng vào buổi tối.

Còn nhiều hình ảnh lắm, kể không hết, chỉ thêm vài tấm ảnh thú vị. Từ trái qua phải, trên xuống. Thủy tinh nấu chảy, làm thành cái lọ bằng từng lớp thủy tinh. Ánh sáng rọi qua lọ lung linh thành hình những đóa hoa ánh sáng.

Mấy cái lồng chim được thiết kế mỹ thuật, đồ sưu tầm của những vị chủ nhân, vốn là cháu (ngoại) của ông Cooper Hewitt, chủ cái gia tài đồ sộ này. Lúc khác tôi xin được viết thêm về một vài món trưng bày thật là thú vị trong bảo tàng này.

Một ngày rất gần tôi sẽ trở lại xem tiếp. Giá vào cửa khá rẻ. Con tôi mua vé cho tôi với giá senior, và vé của cô giá học sinh. Tôi nhớ cô bạn ở Austin lợi dụng mái tóc bạc của tôi và của cô mua vé senior cho chúng tôi. Chẳng ai kiểm sóat xem mình có nói láo không, vì làm thế là mất lịch sự, và chẳng ai muốn công nhận là mình già hơn tuổi bao giờ. Phải không?

Tôi nói với con bé, về sau mình sẽ khó có dịp đi chơi chung như thế này, vì con càng lớn càng (đi) xa, mẹ càng lúc càng già. Rồi sẽ có lúc con có gia đình riêng, cuộc sống riêng. Rồi mẹ sẽ già lụm cụm đi không nổi. Cô nói, mẹ ngồi xe lăn con đẩy mẹ đi. Không, không, mẹ không muốn làm phiền con như thế. Con nhỏ này đã từng hứa là khi nào con lớn con sẽ mua cho mẹ xe hơi loại thể thao màu đỏ mui trần đây. Ngày xưa, mình mà hứa với tụi nó cái gì thì phải lo mà giữ lời. Bây giở mình tự nhủ đừng có vin vào lời hứa của con mà đâm ra mơ mộng hão.

Có đứa con chịu đưa mình đi chơi là tuyệt vời quá chừng rồi, phải không?

Vườn đá

Người Mỹ có hai chữ để chỉ đá, stone và rock. Có lẽ còn nhiều chữ hơn nữa nhưng tôi chỉ biết có hai chữ thường dùng. Mãi đến bây giờ tôi vẫn chưa phân biệt được khi nào dùng stone, khi nào là rock. Dường như khi có chút mài dũa, từ bàn tay loài người hay từ thiên nhiên người ta gọi là stone. Tự nhiên không được mài dũa người ta gọi là rock. Tôi nói hình như bởi vì kim cương, sau khi được mài dũa cẩn thận bóng loáng, người ta vẫn gọi là rock. Dĩ nhiên gọi là rock với chút đùa cợt. Thí dụ như lấy viên đá kim cương, được làm thành nhẫn cho một cô dâu danh tiếng nào đó, chọi một cái là lỗ đầu. Kim cương trong trường hợp này người ta gọi là rock. Trong khi những thứ đá quý như ruby (hồng ngọc), jade cẩm thạch gọi là stone.

Tôi với chút lẩm cẩm của người già, và chút hiếu kỳ của trẻ nhỏ, hay chú ý đến đá, nhất là đá trong vườn. Công viên, ở những nơi có nhiều đá người ta trồng hoa chen vào giữa đá.

Người Nhật, có khi chỉ dùng đá để tạo thành vườn. Chỉ toàn đá và cát, khô khan đạm bạc, tạo thành một vẻ đẹp wabi. Vào một công viên Nhật là thấy đá được kết hợp hài hòa với hoa lá cây cỏ. Đá ven bờ hồ, đá tạo thành lối đi, nhưng không được phép đi lên. Ở vườn Nhật Bản Brooklyn những người đứng gác có những đôi mắt như cú vọ sẵn sàng lên tiếng nếu du khách bước lên đá hay bước vào giữa hoa để chụp ảnh. Bước vào giữa vườn hoa, hay đồng hoa ruộng hoa, là thói quen của những cô gái Việt Nam, dường như nhờ cái đẹp của hoa để làm tăng thêm vẻ đẹp của mình, không sợ là mình sẽ dẫm lên hoa lên cỏ làm mất đi vẻ đẹp.

Nói đến đá tôi chợt nhớ đến những đồi đá ở ngay một trong những cổng vào Central Park ở New York. Bạn có thể tưởng tượng ra sự thất vọng của tôi khi có người bảo rằng những ngọn đồi đá trọc này làm bằng xi măng. Vì một lý do nào đó mà người ta phá hủy hay dời đi mấy cái đồi đá này và phải dùng xi măng để thay thế. Khó mà phân biệt đá giả và đá thật.

Vườn đá ở công viên Forrest Oaks Austin Texas.

Đá trong vườn Nhật Bản ở Austin

Đang vội phải đi làm nên không minh họa được. Sau đây là vườn đá của Hoa Kỳ, một góc nhỏ trong vườn bách thảo Brooklyn New York

 

 

Đôi tình nhân muôn đời hôn nhau

Romeo và Juliet

Đây là ảnh của đôi tình nhân Romeo và Juliet. Họ đứng hôn nhau muôn đời trước hí viện Delacorte Theater trong Central Park nơi trình diễn kịch của Shakespeare hằng năm vào mùa hè. Khách xem tự do không phải trả tiền. Tùy theo sự hảo tâm của khán giả ai muốn giữ truyền thống văn hóa thì đóng góp. Vì là nơi xem diễn kịch free nên không dễ gì có vé vào cửa. Người muốn xem kịch có thể đăng ký online may nhờ rủi chịu, hay xếp hàng trước cửa nhà hát từ sáng sớm (6:30 am) đến trưa thì người ta phát vé, đến tối (8:00 pm) mới diễn kịch. Hằng năm người ta đều qui tụ được những diễn viên thượng thặng để đóng kịch Shakespeare như Al Pacino, Sam Waterston, v. v… . Ai không muốn đứng xếp hàng, nhưng muốn xem kịch có thể tặng ban tổ chức kịch một số tiền trước khi mở mùa kịch, năm có Al Pacino diễn người xem chỉ cần tặng ba trăm Mỹ kim thì sẽ được hai vé vào xem kịch. Ba trăm Mỹ kim ở New York City thì không phải là một con số to tát gì. Những vở nhạc kịch ở Broadway cũng có giá tương đương. Continue reading Đôi tình nhân muôn đời hôn nhau

Vài dòng và ảnh của Belvedere Castle

Tuần trước, lễ Độc lập của Hoa Kỳ nhằm ngày thứ Năm, tôi lấy thêm ngày nghỉ thứ Tư và thứ Sáu. Giỗ bà cụ mẹ ông Tám ban đầu dự định tổ chức ở nhà tôi nhưng cuối cùng bà chị ông Tám đãi tiệc một công ba chuyện, giỗ mẹ, mừng con trai chị tốt nghiệp đại học, mừng một cháu trai con của người anh tốt nghiệp Tiến sĩ. Ở buổi tiệc ông Tám báo là sẽ có người chú ở bên Pháp sang Mỹ đi du lịch. Ông Tám mời tất cả gia đình đến dự tiệc ở nhà tôi. Tôi nấu ăn dở nên hỏi cô em chồng có đồng ý nấu giúp nếu tôi đưa tiền chợ hay không thì cô lắc đầu nguầy nguậy. Cô nấu ăn khéo nhất nhà, đảm đang nhất nhà, nhưng bây giờ thì cũng đã mệt mỏi chuyện nấu ăn phục vụ họ hàng lắm rồi. Còn tôi cứ mỗi khi nghe tiệc tùng, ngay cả chỉ cắp đít đi ăn thôi không làm gì cả, là tôi cứ như một đám cỏ héo rũ liệt. Tôi chỉ muốn lủi vào một góc tối để nằm ngủ, hay chỉ nằm mà không ngủ cũng được.

Tuần này, tiệc sẽ tổ chức vào chiều Chủ Nhật. Tôi xin nghỉ nửa ngày thứ Tư, trọn ngày thứ Năm và thứ Sáu.

Sáng thứ Tư, tôi chuẩn bị đi làm, ông Tám bảo rằng chị H. bạn cũ của ông T. (T. là người quen sơ sơ của ông Tám) cùng với ba người con đã trưởng thành từ bên Bỉ sang Mỹ chơi từ tuần trước. Thứ Năm tuần trước ông Tám đã mời ông T. về nhà ăn cơm, ngủ lại qua đêm. Sáng thứ Sáu (tuần trước) ông T. ra đi đến New York đón gia đình chị H. Tôi vội vàng đi làm, đi cho nhanh vì tôi không muốn nghe kế hoạch sắp đến của ông Tám. Lấy ông mấy chục năm tôi biết ý nghĩ của ông lắm dù tôi không nói ra. Tôi biết là ông sẽ mời gia đình chị H. đến ăn cơm sau khi ông đưa chị H. viếng thăm New York. Ở chỗ làm, ông Tám gọi điện thoại báo cho tôi biết ông mời gia đình chị H. đến ăn cơm (tối thứ Tư vừa qua). Tôi cũng đoán trước cú điện thoại của ông.

Trưa thứ Tư tôi về sớm. Trên xe lửa gặp một gia đình người Đức đi du lịch sang Mỹ. Người đàn ông (chủ gia đình) nói tiếng Anh rất giỏi. Ông có vẻ là người có kinh nghiệm du lịch, thay vì ở khách sạn ở New York rất tốn kém, ông thuê một chiếc xe RV (residental vehicle loại xe đi cắm trại hay đi chơi xa, như một cái nhà nhỏ có thể nấu ăn, có chỗ tiểu tiện có thể ở nguyên gia đình bốn hay năm người), xe ông thuê nằm giáp ranh của tiểu bang New Jersey với Pennsylvania nên ông với vợ và ba con đáp tuyến xe lửa tôi đi. Ông ở Tây Đức, bảo rằng tuy đất nước ông đã thống nhất nhưng dân cả hai bên vẫn còn những tư tưởng hiềm khích nho nhỏ. Hiện nay Đông Đức được hệ thống đường cao tốc đẹp và rộng trong khi Tây Đức vẫn đông đúc chật chội. Đại khái, những tị hiềm mà một quốc gia chia cắt nhiều năm, vẫn cảm thấy dù đã nhập thành một. Cũng như Việt Nam. Ông tưởng tôi là người Đại hàn nên bảo rằng ông thấy việc Đại hàn vẫn còn chia cắt là điều đáng buồn. Tôi nói tôi là người Việt nam và Vn đã thống nhất, nhưng tôi ở hải ngoại mấy mươi năm rồi nên không còn biết gì về chuyện trong nước, ngoại trừ tin tức trên mạng. Gọi bằng ông vì là người lạ, chứ thật ra ông chỉ mấp mé năm mươi thôi. Người Đức là giống dân cao lớn. Vợ ông cũng rất cao lớn, bà tảng lơ ngồi đọc một quyển truyện Anh ngữ dày cui. Ông cho biết ở Đức, Anh ngữ được dạy trong trường từ Tiểu học.

Gia đình chị H., từ Bỉ sang chơi đi một vòng New York, Washington DC, Florida. Ở Bỉ học sinh cũng được học Anh và Pháp ngữ từ nhỏ, nhưng đa số dùng tiếng Hòa Lan hay tiếng Pháp để trò chuyện với nhau. Cô con gái lớn của chị H. 24 tuổi nói thông thạo tiếng Anh, Pháp, Hòa Lan, Đức, và dĩ nhiên tiếng Việt. Chúng tôi nói chuyện với cô bằng tiếng Anh. Cả ba cháu con của chị H. , và ông người Đức tôi gặp trên xe lửa đều than phiền vật chất ở New York quá đắt đỏ. Cô ngạc nhiên tự hỏi vì sao ở New York người ta chỉ đi ăn tiệm trong khi với nếp sống người Bỉ đi ăn tiệm bên ngoài là một sự xa xỉ (cô dùng chữ luxury). Cô ngạc nhiên khi biết những cô gái ở tuổi của cô làm việc ở New York phải ở nhiều người chung một phòng, và tiền nhà thường từ 1500 Mỹ kim trở lên. Họ ít nấu nướng vì họ không có thì giờ nấu nướng và vì chỗ để nấu ăn ở ngay trong thành phố New York cũng là một sự xa xỉ. Có được một chỗ thanh tịnh có vườn có hoa ở New York là một sự đại xa xỉ.

Tuần trước, nghỉ ở nhà, tôi và cô út vào New York đi viện bảo tàng và ghé thăm Central Park. Cô đưa tôi viếng Belvedere Castle và tôi chụp vài tấm ảnh. Cô tưởng tôi chưa biết chỗ này nhưng tôi đã đi với ông Tám hồi mấy năm trước.

Bận tiệc tùng nên không đọc gì, viết gì. Nhận được Tân Văn, hai tờ tuần báo Sài Gòn Nhỏ, và cuốn CosmoViet. Quyển này hấp dẫn nha quí vị phụ nữ.

Mùa hè, bận đi chơi và barbecue nên vắng mặt chút đỉnh nha các bạn. Chúc vui vẻ cuối tuần và nhớ cố tránh cái nóng bức mùa hè.

152a

Bên cạnh Belvedere Castle là một vườn hoa nho nhỏ. Vườn hoa này có tên là Shakespeare Garden vì nó thuộc về khuôn viên của Shakespeare Park Theater. Từ trên Belvedere Castle người ta có thể nhìn thấy một phần ghế của khán giả xem kịch. Tôi và cô út xin những người gác cửa cho tôi vào xem cái theater nhưng họ từ chối.

155a

Bước vào cửa Belvedere Castle là thấy cánh chim này. Nơi đây người ta cho thuê ống nhòm và bản đồ để đi xem chim trong Park

158a

Từ trên đỉnh của Castle nhìn xuống thấy một góc dưới của Castle.

160a

Và nhìn thấy một góc hồ Turtle.

162a

Cửa sổ của Castle, vì cầu thang lên rất hẹp chỉ có chỗ cho một người đi nên người ta đặt tấm kính để biết có người đi lên hay đi xuống mà thay phiên nhau.

165a

Phần chỏm của Castle, nơi đây người ta đặt dụng cụ đo thời tiết.

166a

Dây ivy bao phủ tường đá. Mùa thu những sợi ivy này biến thành màu đỏ thẫm rất đẹp.

169a

Từ dưới chân Castle nhìn lên.

Đến Central Park New York City

1

Buổi sáng Chủ Nhật chàng đưa tôi đi New York mang theo hai chiếc xe đạp. Chỗ chúng tôi khóa xe là đường thứ 10 và Gansevoort. Cuối đường High Line là đường thứ 30. Sau khi đi hết đường High Line chúng tôi đạp xe dọc theo bờ sông Hudson đến đường thứ 58 chạy thêm chừng hơn chục block nữa để vào West Side của Central Park.

2

Nơi đây tôi đã đuối sức nên ngồi nghỉ ăn cái hotdog uống nước và chụp tấm ảnh này. Mấy chục năm không đi xe đạp, hôm ấy đạp xe mấy cây số, đường dằn ê ẩm cả cái bàn tọa.

3

Ở ngay cổng vào Central Park du khách có thể thuê xe xích lô đạp đưa đi chơi vòng quanh. Tôi không biết giá thuê nhưng nếu thuê xe đạp thì 8 mỹ kim một giờ.

4

Mệt quá tôi nằm lăn trên bãi cỏ. Chú khuyển này đang đi với chủ cũng nằm lăn xuống cỏ nhai cọng cây khô chủ kéo mãi không đi.

5

Xe ngựa đưa du khách đi vòng quanh Central Park.

6

Hai cái xe đạp dựa lưng nhau nghỉ mệt.

7

Nằm ở bãi cỏ ngắm trời cây và đèn đường.

8

Đang nằm trên bãi cỏ tôi nghe tiếng vĩ cầm của một bản nhạc rất quen mà bất thình lình tôi không nhận ra. Mãi một lúc lâu tôi nhận ra đó là bài Hạ Khúc của Vivaldi. Có nghĩa là phần tôi nghe quen mà không nhận ra là bài Xuân. Tôi không sành nhạc cổ điển, nhớ được bài Hạ khúc vì hôm xưa đọc bài về Thanh Tâm Tuyền nhờ tìm tòi nghe nhiều lần nên còn nhớ loáng thoáng.