Khởi đầu năm mới bằng

Nhà văn xứ mình có cái lệ hay là khai bút đầu năm. Các cụ đốt trầm, khăn áo chỉnh tề, viết một cái gì đó để tạo thói quen tốt cho cả năm. Nhà văn thì chăm chỉ viết, và viết những điều quan trọng cho cuộc đời nói chung, cho gia đình hay chính bản thân, nói riêng.

một cậu bé conĐầu năm nay tôi không khai bút mà mở đầu bằng cuộc hiking. Chẳng là, người Mỹ vốn thừa của thừa tiền, ăn nhiều chơi nhiều, sau mùa lễ bắt đầu từ Halloween đến Thanksgivings đến Christmas đã bao nhiêu là tiệc tùng rượu chè. Gần đây họ cổ động một thói quen mới (và tốt) gọi là First Day Hike (hay một cái tên gì đó có ý nghĩa tương tự) để khuyến khích mọi người vận động. Ông Tám rủ tôi tham gia. Gọi là rủ, nhưng có phần động viên, và phần nhiều là bắt buộc. Tôi vốn lười mà ông nói bền bỉ lắm nên tôi chịu thua. Đầu năm, trời không lạnh lắm chừng ba hay bốn độ C. Tôi đi hiking ở một con đường mòn có di tích lịch sử. Trong tấm ảnh này có tên của trung tâm tổ chức buổi hiking. Không có độ cao chỉ là con đường mòn dễ đi chừng ba dặm (độ năm cây số). Chú bé xinh xắn này đi với bố mẹ. Bố chú có máy chụp ảnh rất “pro” và cách chụp ảnh cũng lạ. Bố chú không nhắm ngắm gì cả, cứ đưa máy lên chụp khơi khơi bấm xoẹt xoẹt, bảo chú bé nhìn vào ống kính (có sẵn zoom)  và dí máy gần mặt chú mà bấm liên miên.

số phận của một người thua trậnTrước khi bắt đầu cuộc hiking chúng tôi loanh quanh trong nhà lịch sử để tìm hiểu về trận giao tranh giữa Sir Henry Clinton (Anh) và George Washington (Hoa Kỳ). Tướng Charles Lee được lệnh tấn công quân Anh ở đằng đuôi đã không hoàn thành nhiệm vụ. Người ta bảo rằng vì ông muốn chức vị của Washington nên không muốn nhìn thấy Washington chiến thắng. Người ta bảo ông không xua quân qua sông tấn công, khiến cho quân Anh có lợi và buộc ông tội phản quốc. Như bức ảnh minh họa về Tướng Lee, tuy ông không bị tội phản quốc nhưng cũng đủ thân bại danh liệt và chết trong nghèo đói bốn năm sau.

vườn táo mùa đông táo rụng

Đi ngang một trại trồng táo thấy vườn táo trơ trọi trong mùa đông, có nơi trái còn lủng lẳng trên cây. Có nơi táo rơi đầy trên mặt đất. Đứng gần có mùi táo chín khứu, gần như mùi rượu.

nghe lịch sử Ở Battlefield Monmouth

Đứng giữa đồng nghe kể lại lịch sử trận chiến vào một ngày gần cuối (28) tháng Sáu, năm 1778. Tôi nghĩ đến câu thơ không nhớ tên tác giả “Nhất tướng công thành vạn cốt khô” và nhớ một bài hài cú của Basho, mùa hè, nhìn thấy bãi cỏ mà nghĩ đến hồn tử sĩ. Bao nhiêu gươm giáo, súng ống, hò reo, bao nhiêu máu đổ anh hùng hay kẻ chiến bại, còn lại là cánh đồng cỏ.

Trích đoạn quyển Chim Vàng Anh

Hôm nọ tôi có hứa sẽ cố dịch một đoạn ngắn trong quyển The Goldfinch. Liên tiếp mấy tuần nay, nhà tôi có khách, rồi cả mấy gia đình đi chơi với nhau, rồi hết nhà này đến nhà kia đãi tiệc. Mỗi lần đãi tiệc mất cả ngày. Mỗi lần đi ăn tiệc, thường thường ngồi chơi từ bốn năm giờ chiều đến mười giờ mười một giờ khuya. Bận nhưng toàn là bận chuyện vui, ăn chơi, nên không thể than phiền. Nhưng thật tình tôi thèm có những giờ rãnh rỗi để viết chơi, để đọc sách, và dạo blog. Có chút thì giờ thì đầu óc tứ tán nên không viết được và dịch thì càng khó hơn. Continue reading Trích đoạn quyển Chim Vàng Anh

Chim vàng anh

The goldfinchQuyển này hay. Đã mấy năm nay tôi chẳng thích những quyển được trao giải Putlizer.  Liên tiếp mấy năm trước mượn sách về đọc dang dở thấy chán tôi đem trả. Năm nay, tôi mượn quyển The Goldfinch loại sách audio về nghe, càng nghe càng thấy thích. Buổi sáng và buổi chiều ngồi xe lửa đi làm và đi về, buổi trưa đi bộ, tôi vừa đi vừa nghe, và vừa nghe xong ngày hôm qua.

Phần đầu, truyện có phần giống Harry Potter, phần sau, bạn cứ tưởng tượng Harry Potter làm đủ thứ tật xấu kể cả nghiện thuốc giảm đau và bán đồ cổ giả. Theodore “Theo” Dekker, không cố tình, nhưng định mệnh đưa đẩy khiến cậu bé mang bức tranh The Goldfinch của Carel Fabritius, một họa sĩ danh tiếng người Dutch, ra khỏi viện bảo tàng. Đó là một hành động ăn cắp, nhưng không hẳn thế, tác giả đã mất rất nhiều thì giờ để đưa đại họa phẩm này ra khỏi viện bảo tàng một cách hợp lý và về nhà của cậu bé Theo, một cậu bé xui xẻo, đại họa giáng xuống làm mẹ của cậu qua đời. Vài phút trước khi mẹ qua đời, cậu rơi vào vực thẳm tình yêu với một cô bé tóc đỏ cũng mười ba tuổi. Continue reading Chim vàng anh

Tạp chí Tân Văn số 85

Tân Văn 85

Hôm nhận được tạp chí tôi đã tự trầm trồ, chà, ảnh bìa đẹp thật, thích cái màu hồng dusty rose thật nhạt này, báo này có người làm bìa mỹ thuật quá.

Đọc bên trong thấy người chọn bìa là chị chủ biên kiêm chủ báo. Sao mà chị nhiều tài thế. Nói đến việc chọn bìa, sẽ thiếu sót trầm trọng nếu không nhắc đến việc chọn tranh hay ảnh đi kèm với những bài truyện/chuyện và thơ của chị Huệ trên trang mạng Gió O. Bài chuyện ngắn Tình Bidong có hai tấm ảnh floating của chị Lệ Liễu trôi bập bềnh trong nước biển nhìn thật là haunting và cộng thêm bài hát Một Ngày Trên Bidong thật là cảm động và … sang trọng. Continue reading Tạp chí Tân Văn số 85