Sắp hết tháng 11

Bà chị của tôi ở Texas lên chơi. Không muốn đi chơi đâu cả, chị muốn đi thử xe lửa nên bảo tôi chọn một tuyến đường thật dài đi hết con đường rồi quay trở lại. Vì lúc đó cũng đã gần mười giờ sáng, gấp gáp không kịp chuẩn bị nên tôi đưa chị đi một tuyến đường không dài lắm, chỉ độ một giờ đồng hồ mỗi chuyến, đưa chị vào nhà ga xe lửa Penn ở New York, xuống xe lửa, chụp ảnh quanh quẩn, ra ngoài nhà ga chụp vài tấm nữa rồi trở về. Chúng tôi có thể làm nhiều chuyện khác, đi dạo phố, trời không lạnh lắm nhưng chị bảo thôi không đi.

Tấm ảnh chụp tiệm bán cà vạt làm tôi nhớ má tôi. Má tôi chỉ có một người con trai, bà rất thương vì anh có hiếu. Mười đứa con gái như tôi không theo bén gót anh tôi. Lúc anh mới lớn lên, đi làm xa, anh viết thư cho má tôi, nói rằng: “con mới dùng tiền lương đầu tiên mua cái cà vạt để đi chơi, diện với các bạn.” Má tôi, đọc thơ đến đó mũi lòng, chảy nước mắt than: “Tội nghiệp con tôi nghèo quá không có tiền để mua cà nguyên trái mà ăn, phải ăn cà vạt.” Má tôi vốn là bà bán rau cải, tưởng anh tôi nói chữ cravat (cà vạt) là loại cà chua hư thối phải bị cắt bỏ chỗ hư thối để giữ phần nguyên.

Ở bên ngoài nhà ga Penn, có một cô gái đứng giữ thùng tiền xin của khách qua đường để giúp người nghèo. Cô làm việc thiện nguyện giúp cơ quan Salvation Army. Đây là một cơ quan thiện nguyện thường họat động mạnh vào lúc gần Giáng sinh. Đa số những người làm việc quyên tiền là các ông bà lớn tuổi. Ít khi thấy một cô gái trẻ ăn mặc đúng kiểu thời trang như cô này.

Sau bữa tiệc lễ Tạ ơn một người khách trẻ dễ thương khi chào chúng tôi ra về đã nói kèm thêm một câu trả lại sự yên tĩnh cho chủ nhà. Hôm nay, bảy giờ sáng, cô lớn nhà tôi Ách Cơ sẽ dọn đi Kentucky với anh bạn trai. Bốn năm trước, cô đùng đùng bỏ đi cũng với anh này, cũng vào dịp Thanksgiving. Lần này cô nói với chúng tôi (bố mẹ) cho biết ý định của cô. Đàng hoàng người lớn hơn. Ông Tám sẽ lái U-haul chở đồ cho cô. Bảy giờ sáng tôi sẽ đưa cô nhỏ Cá Linh ra phi trường trở về Illinois. Sau đó thì căn nhà sẽ vắng lặng. Mỗi sáng thức sớm Nora sẽ lủi thủi đi theo tôi xuống nhà. Mấy hôm nay đêm nào Boyfriend cũng ngủ trong cái tổ ấm ông Tám dọn cho nó. Và căn nhà sẽ đông vui trở lại vào dịp lễ Giáng sinh.

Kể bạn nghe một vài chuyện xảy ra trong cuộc sống của người Việt ở Mỹ.

11 thoughts on “Sắp hết tháng 11”

  1. đời là những vòng xoay đón, đưa….xum họp rồi chia tay….chỉ hơn 3 tuần thôi, nhà chị sẽ đông vui trở lại….

    câu chuyện “cà vạt” dễ thương và so touching, chị….

    Liked by 2 people

  2. BT lúc nào kể chuyện cũng nhẩn nha nhưng đọc xong, lắng lại, có những chi tiết khiến ta bùi ngùi mà chuyện về cái cà vạt của ông anh đánh động QNH nhiều. Lâu rồi mới quay lại trang của BT, nhìn những tấm hình chụp đều đẹp. “Tay máy” của BT “lên” nhiều. Chúc mừng nhé.

    Liked by 2 people

  3. Cái tấm ảnh hàng cây trụi lá soi bóng đẹp quá Bà Tám. Nhiều ảnh đợt sau chị chụp thật hay, nhìn mà dừng lại rồi phóng to để thấy thêm chi tiết là chị thành công rồi đó, ảnh chụp đã gây được chú ý. Chúc chị và anh luôn khỏe, an vui, thanh nhàn .

    Liked by 1 person

  4. nhờ chuyện cà vạt mới biết đại gia đình của BT đông người vậy đó.😉

    Mùa Lễ này qua đi, đón tiếp mùa Giáng Sinh sắp về ha BT ơi. DQ lại ngồi chờ BT kể chuyện xứ lạnh miền Đông Bắc đón Giáng Sinh ra sao nhen.

    hugsssssssssss

    Nguyện lời bình an cho nhau ạ!

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s