Jiro nằm mộng sushi

kuruma-ebiakami

Ở nhà một mình, tôi xem phim no nê. “Black Fish,” “Jiro Dreams of Sushi,” “The Men Who Tread on the Tiger’s Tail”và “The Power of Myth.”

“The Power of Myth” (Sức mạnh của huyền thoại) dịch nôm na là sức mạnh chứ nếu bạn thích thì cứ gọi là sức thu hút hay quyến rũ của huyền thoại thì chắc chẳng ai bắt bẻ gì. Đây là một bộ phim gần như là giáo dục, do Bill Moyer phỏng vấn Joseph Cambell, một Giáo sư chuyên về huyền thoại nổi tiếng với quyển Hero and the Thousand Faces.

“The Men Who Tread on Tiger’s Tail” là phim thuộc nhóm samurai (võ sĩ đạo Nhật Bản). Nếu bạn thích loại phim samurai bạn sẽ thích phim này. Sáu võ sĩ, trong đó có một thiền sư, hộ tống một vị Lãnh Chúa (Lord) vừa bị mất ngôi vượt qua một cửa ải của quân địch.

“Black Fish” là phim tài liệu về những con cá orca (whale killer) được nuôi để biểu diễn trong Disney World. Phim rất hay, và cảm động. Bạn sẽ thấy những người đàn ông ứa nước mắt khi nói về loài cá thông minh bị giam cầm và ngược đãi, đi ngược lại với cách sống tự nhiên trong biển. Cá con bị bắt đưa đi chỗ khác, cá mẹ kêu khóc thống thiết một thời gian khá lâu. Phim cũng nói về sự gian dối của những người chủ nhân Disney World khiến người tham gia diễn những chương trình với cá đi đến chỗ mất mạng.

“Jiro Dreams of Sushi” là phim tài liệu về Sukiyabashi Jiro, một bậc thầy kiêm chủ nhà hàng sushi nổi tiếng ở Tokyo. Tôi đã xem phim này từ lâu nhưng không nhớ, bây giờ xem lại thấy thú vị. Người xem sẽ được đưa đi xem chợ cá nổi tiếng nơi người ta bán cá đấu giá họ rao nghe như hát. Phim có nhiều câu nói rất hay có thể trích dẫn trong những bài báo dạy học sinh chọn ngành nghề. Ít nhất bạn sẽ chú ý đến câu này:

Jiro: “Once you decide on your occupation… you must immerse yourself in your work. You have to fall in love with your work. Never complain about your job. You must dedicate your life to mastering your skill. That’s the secret of success and is the key to being regarded honorably.”

Khi mà bạn đã quyết định chọn nghề. . . bạn phải thấm nhập vào công việc. Bạn phải yêu công việc. Không được than phiền công việc của mình. Phải dâng hiến cuộc đời mình trong việc học hỏi cho nghề nghiệp tinh nhuệ. Đó là bí quyết của thành công và là chìa khóa để được kính trọng.

Tôi thì thích một đoạn ở chương thứ Tám. Nhà phê bình ẩm thực Masuhiro Yamamoto đã nói:

“When I ate the sushi, I felt like I was listening to music. Jiro’s sushi course is like a concerto. The meal is divided into three movements. Classic items, like tuna and kohada, are presented in the first movement.
The items in the second movement are fresh catches of the day.
The second movement is like an improvisation. It’s like a cadenza.
In the third movement, sea eel, kanpyo and egg comprise a traditional finale.”

“Khi tôi ăn sushi, tôi có cảm tưởng như đang nghe nhạc. Sushi của Jiro như là một bản concerto. Bữa ăn được chia ra thành ba đoạn. Những món sushi quen thuộc như tuna và kohada được dọn trước như đoạn mở đầu.”
Những món được dọn trong phần thứ nhì, đoạn chính của bài nhạc, là các loại hải sản thủy sản tươi bắt được trong ngày.
Phần thứ nhì tương tự như một đoạn nhạc được tấu tùy theo hứng khởi. Một đoạn độc tấu nhấn mạnh bài nhạc.
Trong phần cuối, lươn biển, kanpyo và trứng đúc nướng, là tấu khúc kết cục truyền thống. 

Giữa những câu nói là tên của những món sushi được đặt trên một cái đĩa màu sậm rất đẹp. Tôi thích ăn sushi nhưng chỉ ăn được món nấu chín, không mạnh miệng với cá hay mực, bạch tuột còn sống. Nhà hàng chỉ có mười chỗ ngồi, muốn ăn phải đặt trước một tháng, hai mươi món sushi, giá chót là 30 ngàn yen, khoảng hơn 280 Mỹ kim.

Hai cái ảnh bên trên lấy từ trong phim. Tựa đề lấy từ lời kể của ông chủ nhà hàng kiêm sư tổ sushi, ông yêu nghề đến nỗi nằm mộng thấy sáng tạo ra những món sushi. Đã 85, có lần bị bệnh tim vật ngã, nhưng ông vẫn chưa chịu về hưu giao nhà hàng cho con trai cả đã năm mươi tuổi (năm cuồn phim ra đời).

 

8 thoughts on “Jiro nằm mộng sushi”

  1. Cảm ơn cô Tám đã giới thiệu film ạ. Trong mấy film này con mới có xem film của ông Jiro à, xem mấy lần luôn ạ, thích ơi là thích. Xem rồi mới thấy cái khí chất của người chuyên nghiệp, nhiều cái tưởng đơn giản mà phải tập ròng rã mới được, hay thiệt hay.

    Liked by 1 person

    1. Thật tình mà nói, cô thấy cuộc đời thật là vô lý. Thức ăn bị nắm vắt bằng tay, cá mực còn sống, vậy mà mỗi bữa ăn tối thiểu mấy trăm đô la bằng tiền chợ cả mấy tháng của người nghèo. Còn học việc không lương với ông Jiri thì cả mười năm mới biết làm sushi, ở Mỹ này người ta làm tràn lan có người chẳng cần học🙂

      Liked by 1 person

  2. Cháu thích ăn hải sản. Sau khi đến Nhật và ăn sashimi ở 1 quán rẻ tiền, cháu đã… khóc (thực ra là mắt ướt ướt) vì ngộ ra rằng chẳng bao giờ mình có thể dễ dàng ăn được đồ hải sản ngon như vậy ở những nơi khác. Silver lining là từ đó trở đi cháu ko còn bị thèm nữa, đi qua các hàng sushi đều thấy rất dửng dưng hihi.
    Cháu vẫn tự hỏi vì sao người Nhật lại có cái ethos làm gì cũng hướng tới mức bậc thầy như vậy, họ đam mê nhưng không vì những cái hào nhoáng. Nhưng ông Jiro này, dù có không được lên phim ảnh, không được Michelin * thì ổng vẫn sẽ làm đúng những gì đang làm. Cháu không nhớ trong phim này hay là trong 1 video khác, ổng có nói, đại ý rằng thực khách không cần phải nâng tầm bữa ăn lên thành tuyệt tác như vậy, nó chỉ là một bữa ăn, 20 miếng sushi ăn trong vòng 15′ là đủ rồi, đừng có nhấn nhá quá lâu.
    (Liên quan đến chủ đề người và cá, sau phim Black Fish ko lâu thì có cuốn War of the Whales ra cũng rất hay cô ạ.)

    Liked by 1 person

    1. Cháu quả là một cô gái đặc biệt. Cô thích cái ý nghĩ ăn ngon một lần để không còn thèm sushi của cháu. Cháu có nói vài lần, người Nhật làm gì cũng nâng lên tầm nghệ thuật, lần trước cháu nói về bộ móng tay sơn, làm cô suy nghĩ. Tiếp tục suy nghĩ.

      Để cô xem War of Whales. Cám ơn cháu. Đọc còm của cháu bao giờ cũng thú vị, hiểu biết thêm.

      Like

  3. Nước Mĩ làm đơn giản hóa nhiều bươc, lại biến tấu cho phù hợp với Mĩ, nên cuối cùng lại đâm ra tầm thường hóa đi nhiều thứ. Cháu không muốn nâng tầm sushi như ý Jiro, nhưng phải công nhận là sushi Nhật so với Mĩ thì đúng là tuyệt tác.

    Liked by 1 person

    1. Cháu nhận xét thật là giống ý nhiều người. Hai đứa con mỗi lần thấy người Mỹ chế biến Mỹ hóa và tầm thường hóa món Phở là kêu ầm lên, phản đối lung tung.

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s