Cái vui của sự viết nhảm

Tôi ngồi lì ba ngày, không ra khỏi nhà, nấu ăn sơ sơ lẹ lẹ, để viết, sáng tác. Ba ngày viết được ba trang, nghe rỗng tuếch, nhạt nhẽo, gom lại không được ba câu đáng giữ. Sáng tác nghiêm túc sao mà khó thế.

Viết nhảm vậy mà vui. Nhảm ở đây là không có chủ đề nghiêm túc, không chú ý đến lỗi chính tả văn phạm, không văn hoa bóng bẩy nghĩ gì viết nấy, chứ không nhảm kiểu tục tằn chửi bới bông lông lung tung. Viết nhảm như cởi dây trói tay của người viết, dù vẫn biết cái viết của mình chẳng có gì đáng đọc.

Thể theo lời giới thiệu của một blogger, tôi lại mượn ở thư viện bản cũ (phim làm ra năm 1962 nhưng được sửa sang nhuận sắc lại vào năm 2005) phim Harakiri do Masaki Kobayashi đạo diễn. Để cả tuần nhưng không dám xem. Tôi đã biết cái đau đớn của người võ sĩ tự sát trong phim, vì đã xem phim bản mới xuất bản năm 2011. Như đã biết cái cay đắng độc đáo của một món ăn nổi tiếng, nay chần chừ không dám lại thưởng thức cũng cái cay đắng ấy nhưng qua cách nấu nướng của một nhà đầu bếp nổi tiếng khác (nhấn mạnh là phim này ra trước phim năm 2011). Đây là một phim rất độc đáo, nói về cái trọng danh dự của những nhà võ sĩ đạo. Họ trọng danh dự ngay cả khi võ sĩ đạo đã hết thời, khi danh dự chỉ còn hão danh. Người Nhật dưới thời võ sĩ đạo dùng kiếm thuật để đạt vinh quang (và cơm áo dĩ nhiên), dùng sinh mạng để bảo vệ danh dự, đổi danh dự để lấy cơm áo cho người thân, bảo vệ thanh danh võ sĩ đạo đến độ vô nhân từ. Cuốn phim của bóng tối và ánh sáng trộn lẫn vào nhau, đầy bi kịch của xung đột, một cá nhân chống lại cả chế độ phong kiến, rất thu hút chẳng kém gì bi kịch của Shakespeare.

Bạn nào thích xem phim của anh em nhà Nolan như Memento, Inception, đã xem phim Interstellar chưa? Nếu chấp nhận những cái biến hóa jumbo-mumbo của phim khoa học giả tưởng, nhập nhằng giữa vô lý và hợp lý, thì phim này xem cũng hay với Matt Damon, Matthew McConaughey, Michael Cain và dĩ nhiên vẻ tươi mát của Anne Hathaway dù cô có cái mồm cá ngão. Bỏ qua chi tiết, chỉ chú trọng đến vài câu hỏi trong phim. Nếu các khoa học gia một ngày nào đó họ phát hiện ra rằng, địa cầu của chúng ta không còn là một nơi có thể trú ngụ được nữa, (hết thức ăn, không khí đầy bụi) thì họ có nên nói thật cho công chúng biết không. Và giữa việc cố gắng cứu giữ quả địa cầu với việc tìm cách đưa người lên một quả địa cầu khác trong một dòng ngân hà khác, thì nên chọn phương cách nào. Nên chọn mẫu người nào. Tôi thích phim này thì ít, thì thích nhạc của phim nhiều hơn, âm thanh trong vũ trụ được tưởng tượng qua tiếng đàn organ trong giáo đường nghe rất dị thường, thậm chí ma quái.

Con mèo hoang, Boyfriend, vẫn đến ăn mỗi ngày. Tối qua tôi mãi đọc hay viết nên cho nó ăn muộn, nhìn ra ngoài thấy nó ngồi chồm hổm ngó vào nhà chờ đợi, trong tuyết giá mùa đông. Tôi có cảm tưởng mặt nó đầy trách móc, sao bà cho con ăn muộn thế. Vẻ mặt nó vẫn rất ngầu, nhưng trong nét dữ dằn của nó tôi lại thấy nó đáng mến. Tối hôm kia, có một con mèo lạ đến, mèo đốm đen nhưng nhiều màu trắng hơn và mặt cũng trắng, nét mặt của con mèo này cũng xinh hơn hiền hơn Boyfriend. Con mèo mới này còn to hơn Nora của tôi chắc của chủ nào nuôi ở gần đây thỉnh thoảng lọt ra ngoài đi chu du thiên hạ. Nora thì hay lắm, hễ nó có vẻ gì khác lạ, nhấp nhổm muốn ra ngoài thì tôi biết có con thú gì đó đang ở ngoài sân. Nora rất sợ Boyfriend có lẽ bị tát vài lần. Boyfriend vì là mèo hoang nên móng sắc bén, còn Nora bị hai cô con gái của tôi cắt móng hết nên khó chống cự. Vả lại nàng béo quá nên kém phần nhanh nhẹn. Lẽ ra phải kể thêm là bởi vì nàng là con gái “nhà giàu” (nhà giàu theo kiểu mèo nhà được nuôi ăn đầy đủ) còn Boyfriend vốn là lãng tử bụi đời đâu có biết thương hương tiếc ngọc là gì. Lại nghĩ đến con mèo lạ mới đến. Nhớ bà chị của tôi nói. Bà này có tính rất hay excited, giọng nói bao giờ cũng như la hét. “Trời ơi, của đâu mà đi nuôi mèo hoang. Càng cho nó ăn nó càng rủ nhau đến ăn. Đừng có cho nó ăn nữa thì nó sẽ không đến nữa.” Tôi có lẽ chẳng sớm thì muộn sẽ biến thành một cat lady, cuộc đời buồn tẻ quá nên tìm vui ở loài mèo. Xem chừng Boyfriend chỉ cần ăn, nhưng tôi thì nhớ cái mặt dữ dằn của nó.

Nora
Nora

12 thoughts on “Cái vui của sự viết nhảm”

  1. Đúng rồi đó cô, nhiều lúc nó cứ tuôn ào ào ra, viết được một dòng là tự nhiên những dòng khác sẽ hiện ra. Còn nhiều cái mình đặt gạch sẵn thì cứ nằm mốc meo.

    Liked by 3 people

  2. Em thích nghĩ gì viết nấy , rất tự nhiên nhưng nhiều khi lại có nhiều thật bất giớ thú vị đến với cà người đọc lần người viết .

    Liked by 1 person

      1. Em đánh lẹ quá không coi lại nên viết sai tùm lum xin lỗi chị. Dạ em hơi bận và đang cúm chị ơi. Thời tiết năm nay nóng và lạnh thay đổi quá nhanh nên dễ bị bịnh

        Liked by 1 person

  3. Cháu không thích trẻ con nhưng cháu đoán cháu thích chó mèo. Gần phòng cháu có cái công viên. Một buổi sáng sớm, cháu thấy cặp vợ chồng người nước ngoài người kéo chó người kéo mèo đi bộ tắm nắng khắp công viên. Cháu nhìn theo thôi mà cũng thấy vui vẻ lây mà thèm đôi pet dễ thương đó ghê gớm🙂 .
    Tiếc là, tính cháu ưa sạch sẽ, gọn gàng từ nhỏ mà nuôi chó mèo, cháu nghĩ, bẩn quá. Nên thích thì thích chứ cháu không muốn nuôi.

    Liked by 1 person

    1. Biết đâu chừng, về sau cháu sẽ thay đổi. Cuộc đời đâu có gì hoàn toàn bất biến. Cô cũng không hề có ý định nuôi mèo, vì nó bẩn lắm. Lông mèo vương vãi khắp nơi. Tuy nhiên, lòng yêu bù trừ qua những khuyết điểm. Cứ tưởng tượng ngày nào đó cháu gặp một người như ý, tốt đẹp trên nhiều lãnh vực, có thể sống bên nhau lâu dài, tuy nhiên người này hơi bừa bãi, dĩ nhiên vì lòng yêu khuyết điểm này có thể bỏ qua.

      Liked by 1 person

      1. Cháu có thể sẽ chịu được nếu khuyết điểm khác chứ bẩn thì cháu tin không đâu. Cháu là người ám ảnh với sự không sạch sẽ. Cháu sẽ không có tâm trạng làm gì và ăn ko ngon nếu ở trog một căn phòng bẩn. Và nếu thấy chuột cháu sẽ buồn nôn. Thêm nữa, cháu dọn mà người khác xả, cháu sẽ nổi điên🙂

        Liked by 1 person

  4. “Viết nhảm” đúng là vui, không bị ràng buộc, ủng hộ BT hai tay, nhưng viết entry này mà kêu là “nhảm” thì HN không đồng tình: 1. “Nora rất sợ Boyfriend có lẽ bị tát vài lần” (rõ ràng là tác giả có chú ý, có quan sát mới hình dung quan hệ của “hai đứa” này).
    2. “nhìn ra ngoài thấy nó ngồi chồm hổm ngó vào nhà chờ đợi, trong tuyết giá mùa đông”. (cái hình ảnh này dễ thương lắm, một người không yêu thú vật không viết được, tạm gọi là “vật bản”, bắc chước từ “nhân bản”. Hihi)
    3. “Boyfriend vốn là lãng tử bụi đời đâu có biết thương hương tiếc ngọc là gì” (đúng là mấy chàng lãng tử đều coi mọi sự ở đời là “ne pas “ thì sá gì Nora để phải “thương hương tiếc ngọc”. Rõ ràng là tác giả nhân hóa kỹ quá chứ sao mà “nhảm”?)
    4. “Tôi có lẽ chẳng sớm thì muộn sẽ biến thành một cat lady, cuộc đời buồn tẻ quá nên tìm vui ở loài mèo” (Vụ này phải coi lại BT ơi, “cuộc đời buồn tẻ quá” có lẽ chỉ là ý nghĩ thoáng qua một tháng T, ngày D, giờ G nào đó chứ không phải tất cả. Viết kiểu này có lẽ cũng như “đời là bể khổ” phải không?
    Tóm lại bài viết nhảm này vui lắm. Haha.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s