Bốn ngày ở Houston

Không phải nơi tôi ở không có người Việt. Có nhiều nhưng tôi ít gặp (vì ít khi đến chỗ hội hè họp mặt) và không quen (vì kém giao tiếp). Trong bốn ngày ở Houston, tôi gặp rất nhiều người Việt. Ra đường thấy phố xá với rất nhiều cửa hàng của người Việt với những cái tên rất Việt của những năm trước 75 ở Sài Gòn, thí dụ như Phở Đa Kao. Cả đại gia đình của tôi ai cũng nhiều bạn, chỉ có tôi là ít bạn, hầu như không giữ được người bạn nào.

Lễ hóa tang của người anh tôi được chị tôi tổ chức trong chùa. Xong lễ người tham dự được mời ở lại dùng cơm chay. Vì lễ của anh tôi tổ chức cùng với nhiều gia đình khác nên bữa ăn có rất đông người. Toàn là người Việt. Chị tôi trước kia đi dạy học, nên bạn bè của chị nhiều người cũng làm nghề dạy học. Chị nhờ tôi chụp ảnh khách tham dự, nhưng tôi không quen chụp ảnh người nên tôi rất ngượng ngùng. Tôi giơ máy lên chụp chung, đứng xa xa, thì có một cô khách quay mặt đi chỗ khác. Chờ tôi bấm máy xong mới quay mặt lại làm tôi cụt hứng. Tôi chụp vội vàng vài tấm rồi thôi. Tàn tiệc chị tôi mới nhắc nhớ là tôi chụp khách mà không có chị lúc chị ngồi trong bàn tiệc. Giá mà chị nói là nhớ chụp ảnh chị chung với khách thì chắc là tôi không vô ý như thế.

Tôi ngồi chung bàn với vài người bạn của chị. Có một vài người đã hơn bảy mươi. Một chị ngồi đối diện với tôi đi với chồng, ông ấy ăn chay trường đã mấy năm. Hay thật, đàn ông mà không nhậu nhẹt lại ăn chay trường! Nghe nói trước kia ông làm Cảnh Sát. Bà làm nghề dạy, Tiểu học. Trong bữa ăn, tình cờ tôi nhìn thấy bàn tay của bà đeo cùng một ngón tay, ngón áp út, ba chiếc nhẫn hột xoàn. Một chiếc có hột xoàn rất to, loại tròn. Một chiếc gồm nhiều hạt nhỏ. Còn chiếc thứ ba thì tôi không nhớ kiểu. Chỉ nhớ ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào ba chiếc nhẫn, hắt vào mắt tôi. Sáng lấp lánh. Tôi không nhớ bàn tay của bà có đẹp hay không, có béo ụ đến cỡ nào. Bà thuộc loại khá béo, mặt mày tô vẽ đủ thứ màu, chân mày đậm, môi đậm màu son đỏ ăn cả buổi vẫn còn màu, mí mắt chuốc mascara dày đậm. Bà nói chuyện vui vẻ, họat bát nhưng dễ thương nhã nhặn, vẫn còn phong cách của nhà giáo. Nghe nói bây giờ bà làm nghề dạy các cô học nail để lấy bằng hành nghề.

Khi ra về, tôi đi chung với chị tôi và hai bà bạn của chị. Không hiểu vì sao câu chuyện lại đi đến chỗ ba chiếc nhẫn kim cương của chị bạn tên Thật. Chắc là tại vì tôi trầm trồ ba chiếc nhẫn to. Chị Thái, bạn chị tôi, lên tiếng.
– Sao tôi chẳng bao giờ nhìn thấy nữ trang của người ta đeo nhỉ? Vào nhà người ta tôi cũng chẳng bao giờ để ý đến bàn ghế đồ đạc cả. Có người cứ than nhà tôi chưng bày sơ sài lắm, chẳng có đồ đạc gì cả. Tôi nghĩ ơ hay, tôi đến thăm có phải để nhìn ngắm đồ đạc của các bà các ông ấy đâu.
– Thì ngồi ở bàn ăn, mình lại ngồi đối diện, chị ấy dùng tay phải gắp thức ăn, nhẫn kim cương đeo ở ngón tay của bàn tay phải, mình nhìn và gắp thức ăn thì mình phải thấy kim cương trên ngón tay thôi. Chị Hậu, một người bạn khác của chị tôi, đáp lời.
Thật đúng như vậy, tôi là người hay quan sát, bản tính của những người đang học đòi viết văn, tôi nhớ nét mặt cách nói chuyện của chị Thật nhưng tôi không nhớ nữ trang trên tai hay trên cổ mà chỉ nhớ ba cái nhẫn kim cương trên ngón tay. Tôi không mê nữ trang. Tôi khá quê mùa cục mịch, tướng không sang nên kim cương càng to thì người ta càng nghĩ là đồ giả. Người sang, đeo đồ giả người ta tưởng thật. Người không sang, đeo đồ thật người ta tưởng giả. Coi như đó là điều may, càng ít ham mê càng giảm hệ lụy.

Chị tôi kể lại. Chị Thật mê kim cương từ hồi còn trẻ. Chị là cô giáo dạy con của chị tôi, cháu Q. Có lần chị than thở, buồn quá, chị mất một món nữ trang. Chị đoán có lẽ chị gói trong một miếng khăn giấy, mở ra mở vào rồi rơi mất trong lúc đi chợ. Mấy tháng sau chị tìm thấy món nữ trang này ở đâu đó trong nhà chị. Cháu Q. nói:
– Sao cô không nói sớm. Tội nghiệp con mấy tháng nay, kể từ hôm cô nói cô đánh rơi món nữ trang, ngày nào con cũng đi chợ mà không nhìn không mua gì cả vì mắt luôn luôn nhìn xuống đất.

Bốn ngày ở Houston, gặp nhiều người Việt, nghe nhiều chuyện vui để kể. Nghĩ cho cùng, có lẽ chúng ta đều mong muốn được chiêm ngưỡng, hay ngưỡng mộ. Có khác gì đâu giữa một người khoe nữ trang với một người khoe nhan sắc, hay khoe ảnh đẹp, khoe trí tuệ, khoe tài năng, khoe nghệ thuật, khoe tư tưởng. Tự trong lòng mỗi chúng ta đều có một khao khát thầm kín được người khác chú ý, yêu quí chúng ta vì một cái gì đó, được thể hiện qua một vật thể hữu hình hay trừu tượng. Có phải thế không?

 

15 thoughts on “Bốn ngày ở Houston”

  1. Người sang, đeo đồ giả người ta tưởng thật. Người không sang, đeo đồ thật người ta tưởng giả. Coi như đó là điều may, càng ít ham mê càng giảm hệ lụy.
    Đúng ghê Tám ơi !

    Liked by 3 people

  2. Em xin chia buồn cùng chị và gia đình .
    Nữ trang em thích những cái nho nhỏ xinh xinh, thẩm mỹ nhiều hơn là to và có giá trị . Đã có ai chê và cho chưa chị hì hì

    Liked by 1 person

  3. “Tự trong lòng mỗi chúng ta đều có một khao khát thầm kín được người khác chú ý, yêu quí chúng ta vì một cái gì đó, được thể hiện qua một vật thể hữu hình hay trừu tượng.” -> Quả đúng vậy đó cô!

    Liked by 1 person

  4. Ôm Bà Tám và gia đình nhiều nhiều trong sự mất mát của người thân nha Bà Tám ơi!!! Nguyện xin cho hương linh của anh Bà Tám được vãng sanh nơi cõi tịnh độ!

    Tiếc là lần này, DQ không có dịp gặp được Bà Tám! Nhưng rồi sẽ còn dịp khác, đúng không ạ?

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s