Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 9

Rồi có một ngày Tiểu Thư bỗng dưng đổi ý. Nàng cảm thấy hối tiếc là đã quá chính chắn, không biết yêu một cái gì đó hay thèm một cái gì đó đến độ say đắm điên cuồng như những con mèo khác. Nàng cảm thấy cuộc sống của nàng quá đầm ấm nên trở thành nhàm chán như một ao nước đọng. Khi Lãng Tử kể những chuyến phiêu lưu, chạy hết tốc lực băng qua đồng cỏ để rượt sóc và nai, Tiểu Thư tự hỏi đồng cỏ là cái gì, hình dáng ra làm sao. Khi Lãng Tử nói về những ngôi nhà cao tầng, những chuyến xe lửa, đi máy bay đến một thành phố khác, qua cầu, băng ngang đường cao tốc, xem người ta ca hát đánh đàn giữa đường phố, Tiểu Thư muốn biết đường cao tốc, nhà cao tầng, thành phố, tất cả những danh từ này rất xa lạ với Tiểu Thưể hình dung ra những điều xa lạ này và vì thế nó trở nên hấp dẫn với nàng.

Lãng Tử nói:

– Những khi sợ hãi tột độ, anh biết cách tàng hình. Anh có thể đứng trước mặt loài người mà họ không nhìn thấy anh.

Khi Tiểu Thư đòi xem chàng biểu diễn cách tàng hình thì Lãng Tử bảo rằng chờ gặp lúc thuận tiện. Tiểu Thư cười, thầm bảo rằng anh này nói khoác. Bây giờ Tiểu Thư rủ rê Lãng Tử đưa nàng đi xem thế giới thì chàng từ chối. Lãng Tử đã bắt đầu thấy yêu cuộc sống dễ dàng này. Muốn ăn, chàng không còn phải đi đào bới thùng rác nữa. Chỉ cần nằm chờ dưới cái bàn thủy tinh trên sàn gỗ, liếm mép liếm mồm ra vẻ đói khát là bà cụ cho chàng ăn. Chỉ cần chàng dậy sớm đứng ca hát nghêu ngao dưới cửa sổ là bà cho chàng ăn. Mãi đến khi cô chủ của Tiểu Thư đi làm ở xa, Tiểu Thư muốn đi tìm cô chủ để thăm cho đỡ nhớ và cũng để biết một đời sống khác với cuộc đời sống nàng đang sống. Một buổi tối, sau khi ăn, Lãng Tử chạy về ổ của chàng để ngủ, Tiểu Thư lén chạy theo.

Lãng Tử sống chung với một bầy mèo hoang ở trên một bãi đất hoang gần tiệm bán gạch men bóng xây tường và nền nhà. Đa số mấy con mèo tụ tập ở đây đã từng có chủ, tuy nhiên chủ nuôi một thời gian đâm chán rồi đuổi chúng ra khỏi nhà. Loài mèo thường rất sợ tiếng động nên chủ chỉ cần không cho ăn, tạo tiếng động lớn, lấy chổi lấy cây đánh dọa vài ba lần là mèo sợ không dám trở về. Sống chung với nhau ở bãi hoang, ban ngày lũ mèo tự đi kiếm ăn, tối tụ tập nhau trò chuyện ca hát, làm tình, chửi bới nhau. Trời nóng khô thì dễ, cứ đụng đâu nằm đó. Trời mưa lạnh thì mỗi con tự tìm chỗ trú và không con nào khai thật chỗ ăn chỗ ngủ của mình. Không muốn Tiểu Thư khám phá ra chỗ ở của mình, cũng không muốn những con mèo hoang khác biết Tiểu Thư và chỗ ở của nàng, và cũng vì Tiểu Thư cương quyết đi theo mùi hương của cô chủ Lãng Tử đồng ý đi với nàng. Lòng thầm nhủ đi được một đoạn đường ngăn ngắn sẽ tìm cách dẫn nàng quay trở lại. Tuy nhiên mưa lớn quá làm trôi mất mùi hương và hai đứa lạc đường. Và bây giờ Tiểu Thư nằm đây, bất động.

@ @ @

Lái xe trở lại vào đến sân nhà hàng, gã da trắng nhìn thấy con mèo trắng đen ngồi gần cửa hầm dẫn vào nhà hàng. Cửa vẫn còn mở toang. Tên bồi bàn người Mễ sau khi bị bắt uống thật say đã chìm dưới lòng hồ nên chẳng còn ai đóng cửa. Gã vào nhà hàng đến chỗ gắn cái máy quay phim tự động. Ban quản trị nhà hàng đã gắn cái máy này mấy tháng trước vì nhà hàng cứ bị mất trộm tiền, nhất là sau một tiệc lớn như đám cưới hay dạ vũ mừng sinh nhật. Con mèo trắng đen nhìn thấy gã đàn ông nhưng không có ý gì sợ hãi muốn bỏ chạy. Dường như nó muốn bảo vệ xác của một con mèo tam thể nằm lấp ló dưới bụi hoa hydrodendron. Gã da trắng thấy ghét mấy con mèo hoang này. Gã bước đến gần, chộp cổ con mèo trắng đen. Ông sẽ xé xác mày, gã thầm nghĩ. Con mèo chờn vờn rồi nhảy bổ vào tấn công hắn làm hắn điên tiết. Hắn chụp lấy con mèo dùng hết sức lực vặn cái đầu của con mèo từ trước ra sau. Tiếng xương cổ gãy nghe răng rắc. Cùng với tiếng kêu răng rắc, có tiếng nổ nhỏ bụp bụp, như tiếng pháo lép, con mèo tự nhiên biến mất như một làn khói. Sững sờ. Gã đàn ông xòe hai bàn tay ra nhìn rồi ngơ ngác tìm kiếm chung quanh. Cho là mình mệt mỏi và thần kinh bị căng thẳng quá độ nên nhìn thấy ảo tưởng. Hắn cúi người nắm hai chân sau của con mèo tam thể. Đột nhiên con mèo oằn người nhỏm dậy khi hai chân vẫn còn trong bàn tay của hắn. Đôi mắt mèo đỏ rực như bốc lửa. Kẹp con mèo vào giữa hai chân hắn vặn xiết cố bẽ gãy lưng con mèo. Con mèo tam thể khá béo tốt nên hắn dùng hết sức lực mà con mèo vẫn còn cựa quậy mãnh liệt. Bộp. Bộp. Hai tiếng nổ nhỏ như tiếng mấy cái bọc cao su bị bóp vỡ ra, con mèo tam thể cũng biến mất. Có lẽ tại vì mình không uống thuốc trị thần kinh mấy tuần nay nên mức độ nhìn thấy ảo tưởng càng lúc càng tăng. Bây giờ ma có hiện ra đầy nghĩa địa gã cũng chẳng tin là có thật, tất cả là ảo tưởng phát sinh từ trong đầu của gã. Mấy con quỷ mèo này không thể làm hại mình.

Gã quay trở lại cửa hầm vào bên trong để kiểm soát và phi tang cuồn phim trong máy thu hình tự động. Nhưng chưa đến cửa thì đã thấy hai con mèo ngồi hai bên như canh giữ cửa hầm. Chỉ trong chớp mắt, hai con mèo to lên như hai con sư tử, và nhà hàng teo nhỏ lại. Hắn đứng khựng trố mắt nhìn hai con mèo càng lúc càng to lên như hai căn nhà cao tầng và ngôi nhà hàng càng lúc càng nhỏ nằm giữa hai con mèo như một món đồ chơi. Sau lưng hai con mèo và ngôi nhà hàng bỗng dưng xuất hiện một vầng sáng như một mặt trăng vĩ đại to gấp bốn năm lần hai con mèo. Vầng sáng tỏa ra một màn khói đỏ như lửa cháy. Hai con mèo đứng lên bước tới. Gã da trắng hớp không khí giống như một con cá mắc cạn. Gã quay đầu ù té chạy, lên xe, phóng bạt mạng. Chập sau có tiếng xe thắng rít và một tiếng động lớn như tiếng xe tông vào rào cản trên đường cao tốc. Lửa bốc cháy và sự im lặng trở lại với khu rừng.

One thought on “Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 9”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s