Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 8

Boyfriend aka Lãng Tử
Boyfriend aka Lãng Tử

Khi Lãng Tử khen Tiểu Thư đẹp, Tiểu Thư tin là chàng nói thật. Ít có cô gái nào đẹp mà không biết là mình đẹp. Nàng biết mình có bộ lông ba màu, trong khi đa số loài mèo lông chỉ có một hay hai màu. Nhưng khi Lãng Tử bảo rằng chàng yêu văn hóa Việt và thích có người yêu Việt thì Tiểu Thư nghi là chàng chỉ muốn cưỡi lên lưng nàng. Gia đình người chủ nuôi Tiểu Thư là người Việt, nhưng điều đó không có nghĩa Tiểu Thư cũng là người Việt, hay nói cho đúng là mèo Việt. Có thể nói ngoài cái bộ lông có chút xíu màu vàng, Tiểu Thư chẳng có chút gì là thuộc về giống da vàng cả. Tiểu thư ăn thức ăn Mỹ, thở không khí Mỹ, kêu theo lối Mỹ, meow meow, chứ không ngao ngao hay meo meo như mèo Việt. Khi một con mèo Mỹ nói yêu văn hóa Việt, thì hãy cảnh giác. Rất có thể chàng mèo mặc bộ áo tuxedo có cái nơ đen trên cổ áo trắng này chỉ muốn được ân ái một con mèo Việt. Ân ái với mèo Việt có khác với ân ái với mèo Mỹ không? Ai mà biết! Mèo nhà Mỹ nhiều khi là giống mèo sang trọng, lông trắng như tuyết, hoặc là loại mèo Xiêm, quí phái kiêu kỳ; một con mèo mả gà đồng trôi sông lạc chợ như Lãng Tử dễ gì chạm vào cành vàng lá ngọc. Lãng Tử cố gắng chinh phục Tiểu Thư bởi vì theo chàng, nàng như một đóa hoa nở gần mặt đất dễ hái hơn.

Tiểu Thư không chút rung động trước những lời tán tỉnh của Lãng Tử. Cô chủ lớn Ách Cơ, từ lúc Tiểu Thư chưa đầy tuổi, đã mang Tiểu Thư đến bác sĩ để đoạn sản. Cũng vì đã đoạn sản nên đầu óc Tiểu Thư rất tỉnh táo, không bị những chất kích thích tố nữ trong người hành hạ làm nàng thèm muốn ái tình. Lãng Tử thì khác, vì là mèo hoang chưa giải phẫu chấm dứt đường tình ái nên Lãng Tử còn mê gái đến phát cuồng. Bất kể nửa đêm hay giữa trưa, lên cơn động tình là Lãng Tử mon men đến nhà nàng tán tỉnh. Không thấy bóng dáng nàng ngoài sân, Lãng Tử đến ngồi dưới chân tường, ngẩng đầu về phía cửa sổ, serenade Tiểu Thư bằng cái giọng của mèo hoang. Lãng Tử chọn một bài hát tiếng Việt:
– […] Rồi hết một mùa đông. Gió bên sông thổi mãi. Qua rồi mùa ân ái. Qua rồi mùa ân ái. Em ngồi trong song cửa. Anh đứng dựa tường hoa. Nhìn nhau mà lệ ứa.[…].
Lãng Tử ngồi chồm hổm, hai chân trước lông trắng toát chống thẳng, đầu ngẩng cao, cái đốm đen trên mặt dường như lan ra to hơn, bộ râu trắng dày mỗi bên có cả sáu chục cọng râu, múa may, cao giọng mèo ngao. Tiểu Thư nhẹ nhàng nhổm dậy, vuơn vai dãn lưng, thật ẻo lã. Thò đầu ra ngoài vuông cửa lưới, nàng nói khẽ:
– Im nào! Ai lại đi kêu gào giữa trưa như thế này, Nghe khiếp quá đi thôi. Đằng ấy hát gì mà chỉ nghe mấy chứ quaaaaa, nhauuuu, muaaaaa, thảo nào loài người chẳng chế nhạo chúng ta hát như mèo gào. Tiểu Thư nhẹ nhàng vuốt má, lau mồm, và dịu dàng xoa lỗ tai của nàng. Điệu đàng và đỏm dáng như những cô thiếu nữ vuốt tóc và xoắn xoắn mấy sợi tóc bay lạc.
– Gì mà chê rậm rề như thế cưng. Các cô mê anh nhất là giọng hát. Đặc biệt là khi anh hát bài tủ của anh. “Memory turn your face to the moonlight…” Chưa hết bài này Lãng Tử tiếp tục sang bài khác. “Did you see the lights. As they fell all around you. Did you hear the music. Serenade from the stars.”
– Thôi, chàng làm ơn để hàng xóm nghỉ ngơi. Không khéo họ lại gọi cảnh sát than phiền chúng ta dùng âm thanh quấy rầy hàng xóm. Anh có serenade cho mấy thì em cũng chẳng bỏ nhà theo anh đâu. Chi bằng anh ở lại đây với em cho rồi. Bà chủ của em xem chừng đã mê anh tít thò lò kia kìa.
– Anh không hiểu vì sao em cứ bám víu vào cái gia đình này. Nhìn thì tưởng cuộc sống của họ êm đềm hạnh phúc lắm, nhưng thật ra tâm hồn của họ khô cạn lắm rồi. Họ sống bao nhiêu năm trời không có tình yêu. Họ là những người không biết yêu thương là gì.
Tiểu Thư nhỏm dậy vuơn vai ngáp.
– Tình yêu là cái gì? Bà chủ cho em ăn một ngày hai lần. Em muốn ngồi vào lòng bà lúc nào cũng được. Cô chủ luôn tìm cách bế em lên tay và em cứ phải né tránh cô nàng vì em không thích bị nhấc lên khỏi mặt đất. Ông chủ thì kiên nhẫn mở cửa cho em, nếu em lưỡng lự đổi ý không ra khỏi cửa thì ông im lặng đứng chờ. Gia đình chủ không cãi nhau đánh nhau, dù ít khi trò chuyện với nhau. Không đánh nhau thì có yêu nhau không? Yêu nhau là phải như thế nào?
– Yêu hả? Yêu thì giống như anh yêu em vậy. Lúc nào cũng muốn có em bên cạnh để nhìn em ngắm em, để được ôm em vào lòng, để em cõng anh lên lưng. Yêu phải được diễn tả bằng hành động.
– Em không cần có một tình yêu giống như tình yêu của anh. Yêu là cách loài người, gia đình chủ của em, nuôi nấng chăm sóc em. Họ đối xử với em rất dịu dàng và luôn nâng niu em.
– Họ nuôi em, săn sóc em, nâng niu em, không phải là vì họ yêu em, mà là họ cố chinh phục tình cảm của em để được em yêu họ.
– Nhưng chinh phục em được em yêu thì họ có lợi gì cơ chứ?
– Chẳng có lợi gì cả, may be là giảm stress thôi, nhưng họ là loài người vì thế họ cần được yêu thương. Càng ngày cuộc sống càng đẩy họ xa nhau, họ ít khi bày tỏ tình cảm với nhau, vì thế được một con mèo bày tỏ lòng yêu thương với họ, họ vui mừng lắm.
– Em không tin là loài người không biết thương yêu. Chỉ có những người không biết bày tỏ tình yêu của họ thôi. Và mỗi người có một cách bày tỏ tình yêu khác nhau. Mình không nhận thấy không có nghĩa là họ không có.
Tiểu Thư nghe Lãng Tử nói thao thao bất tuyệt, trong lòng nghi ngại chẳng biết có nên tin lời chàng ta hay không. Lãng Tử nằm duỗi dài trên sàn gỗ, sưởi ấm dưới ánh nắng chiều. Trông chàng thoải mái dễ chịu như cái sàn gỗ này chính là nhà của chàng.
Trầm giọng, Lãng Tử nói thêm, giọng chàng nghe rù rù như tiếng chim bồ câu kêu trên mái nhà.
– Thấy bà chủ của em không, già nua, quê mùa, trong gia đình này bà là người cần được nhận nhiều cử chỉ yêu thương mà chẳng ai ban phát cho bà. Bởi vậy anh chỉ cần ra công dụ bà một chút là bà xiêu lòng ngay. Bà thức khuya dậy sớm, cứ trông ngóng anh đến để cho anh ăn, để được anh ban phát cho một chút ân tình. Anh biết bà muốn anh đến gần để bà được vuốt ve nựng nịu anh. Bà làm thế để mua chuộc trái tim anh. Anh cẩn thận, mỗi ngày chỉ ban phát cho bà một ít yêu thương. Càng kéo dài sự cút bắt tình yêu, bà càng cho anh ăn nhiều món ngon. Nhưng anh không cần tình yêu của bà. Anh cần tình yêu của em. Thế giới loài người, chủ của em, khô cằn chật hẹp quá. Anh đi nhiều nơi, qua nhiều chỗ lạ, học được nhiều văn hóa, ăn được nhiều món ngon, xem được nhiều cảnh đẹp, nhờ thế anh là người có văn hóa cao, xứng đáng để tự xưng mình là nhà trí thức.
Tiểu Thư nở một nụ cười thật đẹp:
– Xin kính chào nhà trí thức mèo hoang. Tuy ăn nhờ ở đậu vào lòng nhân của người khác nhưng lúc nào cũng cảm thấy mình vênh vang sang trọng.

10 thoughts on “Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 8”

  1. Đang định đi khò khò mà thấy 1 loạt 3 phần của “Tiểu Thư và Lãng Tử” của Bà Tám là DQ ngồi đọc ngấu nghiến nãy giờ luôn.

    Cám ơn Bà Tám đã tiếp tục viết tiếp “Tiểu Thư và Lãng Tử” heng. Chứ hổm rày chờ dài cổ mà DQ hổng dám khều khều Bà Tám đó😉🙂

    mà anh chàng Lãng Tử sao dám nói “bà chủ già nua, quê mùa” dzậy ta ?? Bà chủ tốt bụng, hiền lành, dễ thương vậy chớ quê mùa, già nua hồi nào ?? ….xí ẹ :p

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s