Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 6

Lãng Tử đến gần liếm nhẹ má Tiểu Thư để lay tỉnh nhưng Tiểu Thư vẫn nằm bất động. Không, nàng không thể chết được. Loài mèo có chín kiếp, nên chết đi có thể sống lại chín lần, nếu biết cách. Tiểu Thư vì sống với loài người từ lúc mới sinh ra đời không được học bí quyết này, vì bí quyết này chỉ được lưu truyền qua loài mèo hoang. Lãng Tử tha miếng thịt gà đến thả gần mũi Tiểu Thư, nàng vẫn không tỉnh dậy. Nàng chết đi thì mình là người có lỗi vì mình là người đã đưa nàng đi giang hồ. Lãng Tử gào lên. Tiếng mèo ngao của chàng vang lồng lộng trong đêm đầy vẻ ai oán. Chính cái tiếng mèo ngao này đã giúp chàng chinh phục Tiểu Thư.

@ @ @

Gã da trắng lao xe vào đêm đen. Sắp ra khỏi khu rừng vắng đến chỗ bắt vào đường cao tốc, gã chợt nhớ ra trong lúc đánh đuổi con mèo gã thấy đôi mắt con mèo lấp lánh ánh sáng màu đỏ. Chẳng lẽ đây là con mèo quỷ, nếu không tại sao mắt nó màu đỏ? Gã tự trấn an, mình chỉ bị căng thẳng thần kinh quá đó thôi. Mèo hoang ấy mà. Thời buổi khoa học này làm gì có chuyện ma quỷ. Chiếc xe chạy vun vút trong đêm, hai bên đường cao tốc là hàng cây tăm tắp đầy bóng tối. Ánh sáng từ đèn xe chỉ đủ soi sáng một khoảng đường gần.

Gã bỗng nhìn thấy hàng chục đôi mắt màu xanh trong bóng tối. Đến gần gã nhận ra đó là những đôi mắt của đàn nai đang băng qua đường. Ánh đèn xe làm đàn nai sợ hãi đến độ bất động. Cần phải thoát khỏi khúc rừng này càng sớm càng tốt, không giảm tốc độ gã lao vào con nai nhỏ nhất. Con nai nhảy hoảng lên nhưng tránh xe không kịp nên bị góc phải của xe đâm trúng, văng vào vệ đường. Cái kính chiếu hậu bên phải bị gãy, rơi xuống mặt đường. Tiếng động khá lớn nên dù ngồi trong xe cửa kính đóng kín gã vẫn nghe thấy tiếng vang. Cũng may đường khuya vắng vẻ không có xe nào chạy ở phía sau hay ngược chiều. Vì va chạm mạnh xe của gã lủi qua làn xe ngược chiều, quay đầu về hướng ngược lại. Thắng xe lại. Gã xuống xe để kiểm soát sự hư hại của xe, và cũng để lấy lại sự bình tĩnh. Bóng đèn xe bị vỡ một bên. Gã lấy khăn tay ra lau trán, áo hắn ướt đẫm mồ hôi, vì sợ hãi.

Mắt đỏ. Mắt đỏ. Không phải mắt mèo màu đỏ, mà là ánh đèn của cái máy camera trong nhà hàng. Đây là lại máy tự động, nhưng gã đã tự tay tắt máy trước khi mở két tiền của nhà hàng. Nhưng tại sao cái máy lại khởi động trở lại?

Hắn lái xe trở lại hướng nhà hàng. Nếu thật sự đúng như hắn nghi ngờ cái máy thu hình hoạt động trở lại thì hắn phải tìm cách lấy cuộn phim và phá hủy tang chứng.

@ @ @

Đừng bỏ anh một mình. Đừng bỏ anh một mình. Trời lạnh quá. Trời lạnh quá. Sao đành, bỏ anh một mình. Đừng bỏ anh một mình. Đừng bỏ anh một mình. Đường vào nghĩa trang mông mênh. Đừng bỏ anh. Vừa kêu gào, Lãng Tử vừa ngóng nhìn về cái nghĩa trang mộ cổ của người Do Thái. Người ta bảo mèo có họ hàng với quỷ ma nhưng Lãng Tử vẫn thấy sờ sợ dòng họ của chàng. Ngồi chồm hổm bên thân thể chưa lạnh của Tiểu Thư, Lãng Tử ứa nước mắt nhớ lại ngày mới quen.

2 thoughts on “Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 6”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s