Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 7

Lãng Tử quan sát căn nhà của Tiểu Thư rất lâu. Đó là một căn nhà sơn trắng cũ và xấu nhất trong xóm. Trước nhà có một bụi thông ở gần cửa ra vào và một bụi trúc nhỏ ở cuối đường dẫn vào nhà xe. Sau nhà có cái sàn gỗ thấp rất cũ, đóng đầy rêu sắp mục rã, chiều cao cách mặt đất chỉ một bước chân. Trên cái sàn gỗ này có một cái bàn, mặt bàn làm bằng thủy tinh và bốn cái ghế chân sắt lưng dựa bằng lưới nhựa mỏng màu trắng. Màu trắng là lúc mới mua, chứ bây giờ thì nó có một màu xám xỉn xỉn của rêu bám. Cái bàn để đó mà chẳng có ai ngồi. Cạnh cái sàn gỗ là hai ba cái thùng đất để trồng rau thơm, và một cái thùng recycle (chứa chai thủy tinh, chai nhựa, lon nhôm, giấy báo để được chế biến thành sản phẩm tái sử dụng). Trước kia, thùng recycle là loại thùng thấp không có nắp đậy nên thỉnh thoảng tôi nhảy vào thùng lục lọi tìm thức ăn thừa. Bây giờ thành phố bắt phải dùng thùng cao có nắp đậy hẳn hoi. Thùng cao, từ trên sàn gỗ tôi có thể nhảy lên nắp thùng dễ dàng, nhưng nếu lỡ rơi vào trong thùng thì có thể bị giam luôn trong ấy. Hừ! Hừ! Lãng Tử rùng mình sợ hãi cái viễn ảnh bị giam cầm.

Lãng Tử nhìn thấy Tiểu Thư nhiều lần trong nhà này. Có khi nàng nằm dưới bụi thông phía sau cái băng ghế nhỏ, có khi nằm trong bụi trúc, để tránh nóng và để bắt chim. Lúc ấy có một con mèo mướp, lông màu xám nhạt có sọc màu xám đậm cũng hay lởn vởn quanh nhà này và lần nào Tiểu Thư nhìn thấy cũng sửng cồ sẵn sàng tấn công. Lãng Tử cũng nhìn thấy Tiểu Thư nằm ở khung cửa sổ phía trước nhà, lơ đãng nhìn ra đường. Thường khi nàng uyển chuyển yểu điệu ra vào từ khung cửa sổ phía sau. Nói thì thành ra mèo khen mèo dài đuôi nhưng Lãng Tử thích dáng đi của loài mèo, thong thả, nhẹ nhàng, và quí phái. Người không thích mèo có thể cho là mèo có vẻ thâm hiểm luôn luôn rình rập giấu diếm móng vuốt sau bàn tay mềm mại. Nhưng Lãng Tử là loài mèo, thích dáng dấp một con mèo khác phái thì cũng là bình thường thôi.

Ngay bên ngoài cửa sổ là phần nhô ra của cái máy lạnh nhỏ gắn trên tường. Tiểu Thư thường ngồi trên cái máy lạnh, ngắm tuổi xuân của nàng trôi theo đám mây lờ lững bên trên khu rừng nhỏ sát sân sau. Tiểu Thư, như Jenifer Lopez trong phim Shall We Dance, ở bên trong cửa sổ nhìn ra, và Lãng Tử giống như chàng tài tử đẹp trai Richard Gere từ ngoài nhìn vào. Một người dường như tìm kiếm cái gì đó ở cuộc đời bên ngoài để lấp đầy sự trống vắng đơn độc bên trong tâm hồn mình. Một người đứng ngoài nhìn vào thế giới bên trong cố tìm kiếm một sự thân thiết đầm ấm để bôi xóa cảm giác lạc lõng xa lạ trong xã hội mình đang sống. Nhà này có ba bốn người vào ra. Buổi tối có nhiều người thức khuya, ông chủ và cô chủ. Chủ ở đây là chủ nhà chứ Lãng Tử là người sống lang bạt không tôn thờ ai là chủ nhân cả. Tiểu Thư thường xuất hiện ở khung cửa sổ trên lầu, ẩn sau chậu hoa quỳnh rậm lá. Nàng Tiểu Thư này nằm khắp nơi, hầu như bệ cửa sổ nào nàng cũng có thể nằm được. Còn bà chủ thì xuất hiện những giờ bất thường trong đêm khuya.

Sau khi quan sát nàng cẩn thận trong một thời gian, Lãng Tử băng ngang sàn gỗ ở sân sau, tiến sát đến cửa sổ, cất giọng ngọt ngào:
– Hello cưng!
Đúng như dự đoán của chàng, Tiểu Thư sừng sộ, lông cổ nàng dựng đứng, nhe nanh, mồm phát ra tiếng khè khè sssiiìì, sssiiìì, giận dữ. Chàng đã từng nhìn thấy nàng phản ứng với con mèo mướp như vậy và nàng chỉ hung dữ một thời gian ngắn lúc ban đầu thôi. Sau cơn giận dữ thì nàng hay làm ra vẻ dửng dưng. Đã biết thế nên chàng không nao núng.
– Ai là cưng? Ở đâu đến đây, có quen biết không mà cưng với không cưng.
– Thôi mờ Tiểu Thư, lên mặt với anh làm chi?
– Hử? Ai là Tiểu Thư. Chủ tôi gọi tôi là Nora.
– Nora là cái quái gì?
– Cô chủ lớn của tôi, người mang tôi về nhà này nuôi, tự xưng mình là nhà nữ quyền. Nora là tên của một nhân vật trong The Doll House.
– Chà, gia đình này văn vẻ quá heng. Hợp ý với anh lắm đó nhen. Anh thích giới trí thức, giòng họ nhà anh toàn là dân trí thức không à! Gọi em là Tiểu Thư vì nhìn em giống tiểu thư, đài các, có bộ lông mượt mà. Nhìn bộ lông của em là biết nhà này cưng em lắm. Mà nè em ơi, Nora là một phụ nữ không tìm thấy hạnh phúc trong hôn nhân nên cuối cùng bỏ nhà ra đi. Em có muốn bỏ nhà ra đi với anh không?
– Trời trời, gan cùng mình. Tự nhiên dám rủ người ta trốn nhà bỏ đi. Anh thử đưa ra một lý do tốt nhất đáng để tui bỏ nệm ấm chăn êm mà đi với anh.
– Lý do duy nhất là anh yêu em. Yêu vẻ đẹp Việt Nam của em. Và nhất là yêu nền văn hóa Việt Nam. Anh muốn em thuộc về anh suốt đời để anh được làm sở hữu chủ của một vẻ đẹp đài các như nét đẹp của cưng.
Tiểu Thư co hai bàn chân lại dịu dàng dấu cả hai chân dưới ngực, nghiêng đầu dựa lên cửa lưới, mặt hướng vào phía kệ sách, như để tránh ánh sáng chói chang từ bên ngoài. Nàng lim dim nhắm mắt mặc kệ Lãng Tử ngồi dưới chân tường như một chàng Romeo ngóng vọng lên lầu tìm Juliette.

6 thoughts on “Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 7”

  1. Hóng mãi mới được coi, mà được một lúc 3 phần luôn😀 Chắc Nora nhà cô đẹp lắm. Đọc đoạn miêu tả tướng Nora sang trọng quí phái mà hình dung được. Còn Vàng nhà con thì mặt bư, bàn chân cũng bư, chân thì ngắn mà còn múp, người cũng ngắn. Cũng may ngắn, bư và múp đều nên nhìn cũng cân đối😀 hihi.

    Liked by 1 person

  2. hiiii lâu lâu vào blog xem tiếp LTVTT , chịTám đăng cho mấy kỳ đọc đã luôn. Cứ ngỡ chị cho vào quên lãng rồi chứ .Mấy cái tên lãng tử lang thang thì chỉ khéo có cái mồm thôi. Tiểu thư đừng nghe lời dụ dỗ mà tiêu đời , hiii🙂

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s