Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 5

Thỉnh thoảng tôi vào phòng Cá Linh đảo mắt tìm Nora. Tôi hy vọng nhìn thấy nó lim dim ngủ ở góc giường, nghe tiếng chân tôi nó sẽ ngẩng đầu lên nhìn. Mặt nó bên trái màu đen bên phải có một vệt trắng, đôi mắt to lóng lánh như hai hòn bi  và ngây thơ như đôi mắt trẻ con. Hai tai nó vễnh lên, nghe ngóng. Tôi vuốt lên mặt giường chỗ Nora nằm lâu ngày lõm xuống vẫn còn dính đầy lông, lòng bâng khuâng.

Vài ngày ngay sau khi Nora biến mất, một buổi sáng lái xe đi làm trên đường 22 tôi nhìn thấy xác một con thú bị xe tông, lông nó màu vàng sậm có đốm đen như màu mèo tam thể. Cần đi cho kịp giờ chuyến xe lửa tôi không tiện quay lại nên buổi chiều về ngang chỗ xác con thú tôi có ý tìm, lòng phập phồng lo sợ đó là Nora. Tuy nhiên khi đến nơi thì thấy người ta đã dọn xác thú rồi. Thường thường, nai bị xe đụng chết, xác bị bỏ đó có khi cả tuần lễ nhưng có lẽ lúc này trời ấm người ta dọn nhanh để tránh xác thú bị sình chương. Có khi tôi ngồi đọc hay viết, nó nằm trên bàn, khoảng trống ở giữa tôi và màn ảnh computer, ngủ ngon lành. Tại sao tôi lại có thể quyến luyến một con mèo, như vậy?

Còn con mèo hoang Boyfriend tại sao không đến để xin ăn nữa? Mỗi chiều đi làm về tôi lại nhìn vào bát thức ăn khô dành cho Boyfriend tôi để dưới gầm bàn picnic ở sàn gỗ sân sau xem nó có vơi đi không. Tôi nhớ cái vẻ lấm lét của Boyfriend, luôn ngó dáo dác giống như một đứa trẻ bụi đời bị đánh đập bạc đãi nên lúc nào cũng chuẩn bị chạy trốn. Hôm kia lục lọi xem ảnh cũ trong computer, tôi thấy có một tấm ảnh Boyfriend đang lục thùng rác nhà tôi. Có lẽ một người nào đó trong nhà đã chụp nên tôi không biết là có tấm ảnh này. Chợt nhớ đã lâu rồi, có một đêm không ngủ được tôi trờ dậy, ngồi vào bàn viết. Nghe tiếng động ở cửa sổ tôi nhìn ra, giật mình nhìn thấy một con mèo ngồi cạnh cửa sổ nhỏ chỗ Nora thường hay ngồi nhìn cuộc đời. Tôi định thần chưa kịp nhìn cho kỹ thì con mèo chạy mất. Có lẽ đó là Boyfriend. Dần dần, Boyfriend bớt sợ hãi. Có một buổi chiều, trời ấm, sau khi ăn, Boyfriend nằm duỗi dài người trên sân, như tận hưởng hơi ấm của mặt đất thấm vào từng sớ thịt trên người nó. Chập sau Boyfriend ngủ say sưa khiến tôi nghĩ nó bắt đầu xem sân sau nhà tôi là đất nhà của nó. Nghĩ đến một ngày nào đó Nora và Boyfriend cùng trở về mang theo vài ba con mèo con tôi thấy vui vui, nhưng điều này không thể nào trở nên hiện thực vì tôi biết con tôi đã mang Nora đến bác sĩ thú y đoạn sản.

Từ khi vắng mặt hai con mèo, chứng mất ngủ của tôi trở nên nặng hơn. Tôi thức giấc lúc nửa đêm, rồi hai giờ sáng, rồi bốn giờ sáng lắng nghe tiếng động quanh nhà như một bà mẹ lo lắng con đi chơi khuya chưa về. Thỉnh thoảng đang ngủ tôi bỗng nghe như có tiếng mèo gào, dường như có hai con mèo đang cắn nhau. Có khi tôi nghe như có tiếng mèo nhảy qua cửa sổ, xuống nền nhà như tiếng Nora thường hay ra vào cửa sổ. Tôi lại lò dò từ từ tầng trên đi xuống tầng dưới, mở đèn ở sân sau để nhìn xem có phải Nora trở về và Boyfriend lại đến tìm thức ăn. Mèo của mình thì nhớ đã đành, tôi lại nhớ cả con mèo hoang thường hay chờ để được cho ăn. Không phải con mèo hoang chờ tôi về, nó chỉ chờ được ăn. Người ta nói rằng loài mèo dù có chủ hẳn hoi cũng có thể la cà sang nhà hàng xóm để được cho ăn thêm. Có lẽ Boyfriend về với chủ của nó hay có người nào đó cho nó thức ăn ngon hơn nên nó không đến nữa? Sự vắng bóng của hai con mèo làm tôi nhận ra trong tâm hồn tôi dường như có một chỗ lõm xuống, in dấu hai con mèo. Nhớ hai con mèo như nhớ hai đứa con đã ra khỏi nhà. Như nhớ một người bạn bỗng dưng bặt tin không biết còn sống hay đã chết. Tôi mong chờ mà không biết mình mong chờ cái gì. Những đứa con ra đi lập nghiệp không có thì giờ quay lại căn nhà xưa, lời thăm hỏi của những người thân quen trong quá khứ?

14 thoughts on “Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 5”

  1. Chị viết hay quá, em cũng có tình cảm yêu thương 2 con mèo như con vậy mà em không biết viết diễn tả ra sao hihi. Mong cho Nore biết tìm đường về nhà để chị bớt lo .

    Like

  2. Buồn thiệt mà cô. Mèo hay chó hay con gì mình nuôi cũng là thành viên trong nhà rồi. Con thấy ba mẹ con coi con Vàng như con, chắc còn cưng hơn con😛 Bữa đem Vàng tới thú y thành thái giám về, mẹ con cứ ngồi khóc tại thấy nó ũ rũ đờ đẫn rên rỉ suốt😦 con cũng ray rứt mấy ngày. Tại sợ Vàng bỏ đi dễ bị người ta bắt mất nên con mới đem nó đi thú y.
    Chắc Nora sẽ sớm về thôi. Mèo nhà bạn con có đợt cũng đi biệt tích hơn tháng trời mới mò về lận =.=

    Liked by 1 person

    1. “Con thấy ba mẹ con coi con Vàng như con, chắc còn cưng hơn con :P” Haha, hôm nào Boo thử hỗn với mẹ thì cháu sẽ biết chắc mẹ yêu Vàng hơn Boo ngay lập tức, ít ra cũng trong một khoảng thời gian ngắn.🙂 Cô định cười hehe, nhưng thấy làm như vậy thì có vẻ không người lớn chút nào. Cô vẫn nghĩ mình yêu thú vật vì chúng nó không biết nói những lời làm loài người khác đau lòng. Còn chúng nó với nhau thì mình không nghe được tiếng của mèo nên không biết.

      Like

  3. “Nhớ hai con mèo như nhớ hai đứa con đã ra khỏi nhà. Như nhớ một người bạn bỗng dưng bặt tin không biết còn sống hay đã chết. Tôi mong chờ mà không biết mình mong chờ cái gì. Những đứa con ra đi lập nghiệp không có thì giờ quay lại căn nhà xưa, lời thăm hỏi của những người thân quen trong quá khứ” – HY chào chị, HY thích câu này và loạt bài này ghê lắm🙂

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s