Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 4

Bị ném ra khỏi hầm gạo, Tiểu Thư và Lãng Tử chạy thục mạng. Cố gắng để không lạc nhau, tuy đói và đau, cả hai mừng là mình vẫn còn sống. Trời về khuya dày đặc sương mù. Những giọt sương li ti, bắt đầu thấm ướt lông của hai đứa. Nép mình dưới một bụi cây thấp và rậm rạp sương đọng thành giọt chảy xuống đầu. Đói, lạnh, và khốn khổ. Lãng Tử nhích lại gần Tiểu Thư tìm hơi ấm.

Tiểu Thư gầm gừ:

– Không được lộn xộn nghen.

Lãng Tử nhỏ nhẹ:

– Dựa vào nhau cho ấm thôi. Anh chẳng làm gì đâu.

– Anh hay leo lưng em bắt em cõng em không thích.

Lãng Tử thầm nghĩ, con mèo này kỳ cục. Mình theo đuổi cô ả đã lâu mà thấy cô ả hình như không biết thèm phái nam. Thật là ngược thiên nhiên. Bụng Lãng Tử cồn cào. Chợt, cả hai cùng nhổm dậy. Trong gió thoảng mùi thức ăn. Mùi thịt bò, mùi cá hồi, có cả mùi thịt gà nữa chứ.

Trước mặt hai đứa là một cái hồ mông mênh. Bên kia hồ là một ngôi nhà vẫn còn thấp thoáng ánh đèn mờ mờ trong sương. Không có cách nào khác hơn là chạy vòng theo bờ hồ để đến ngôi nhà. Cả hai chạy thật nhanh, thật lâu, đỡ lạnh nhưng không đỡ đói. Cái đói nhân lên gấp đôi gấp ba lần sau khi ngửi thấy mùi thức ăn. Tưởng tượng tìm thấy thức ăn trong ngôi nhà làm cả hai phấn chấn. Băng qua một nghĩa địa nhỏ chừng hơn chục ngôi mộ, cả hai nấp sau những bia mộ dò xét trước khi tìm cách vào ngôi nhà. Đây là nghĩa địa của những người Do Thái đến vùng lập nghiệp ở vùng này, bây giờ được xem là di tích lịch sử. Ngôi nhà cả hai nhìn thấy từ bên kia bờ hồ thật ra là một nhà hàng Ý có tiếng trong vùng. Nhà hàng không mở cửa nhiều giờ, kín đáo trong vùng khá hoang vắng, không có nhiều khách hàng lắm. Đêm đã khuya, quá giờ đóng cửa nhưng vẫn còn đèn sáng. Tiểu Thư và Lãng Tử mon men chung quanh ngôi nhà hàng. Cửa hầm, nơi giao hàng nhận hàng, mở toang. Giờ này, chẳng còn ai dám bén mảng đến những nơi vắng vẻ như thế này, nhất là bên cạnh nghĩa địa. Mùi thức ăn càng lúc càng rõ dần.

Tiểu Thư và Lãng Tử nhẹ nhàng len theo bậc đá chung quanh cửa hầm và đi vào bóng tối. Từ dưới chân cầu thang nhìn lên, Tiểu Thư nhìn thấy bức tường màu ngà đầy ánh sáng. Bóng người đàn ông hắt trên nền tường như một khúc phim. Người đàn ông mở két tiền, hốt hết tiền cho vào túi. Bất thình lình có một bóng người khác, thấp hơn, mập hơn xuất hiện trên nền tường. Hai bên nói chuyện với nhau, giọng người cao lớn giận dữ quát tháo. Giọng người thấp mập có vẻ phân bua. Nghe toàn những chữ sí sí no no soldi, rubare, uccidere. Tiểu Thư thầm thì hỏi Lãng Tử.

– Họ nói gì thế?

– Em biết nhiều ngôn ngữ lắm mà không hiểu sao?

– Em chỉ biết tiếng Anh và tiếng Việt. Anh đi nhiều nơi mà không biết tiếng này sao?

– Họ nói tiếng gì giống như tiếng Ý. Anh chỉ nghe được chữ yes, no, tiền, ăn cắp, giết.

– Còn thức ăn thì ở đâu?

– Có lẽ còn thừa trên những đĩa thức ăn mà họ chưa dọn rửa.

– Họ làm gì kệ họ, mình kiếm cái gì bỏ bụng đi rồi tính.

– Phải cẩn thận kẻo họ thấy mình thì bất tiện lắm.

Cả hai rón rén lên cầu thang. Mắt vẫn dán vào bóng hai người đàn ông in trên tường. Ở trên đầu cầu thang, Tiểu Thư và Lãng Tử thấy người đàn ông cao lớn cầm cây súng nhỏ trên tay. Đây là một người da trắng tuổi trạc năm mươi. Người kia là một người da sậm, giống như người Mễ, vẻ sợ hãi. Nhìn thấy Tiểu Thư, người da trắng đá một cái rất mạnh, Tiểu Thư văng ra ngoài cửa nằm bất động. Lãng Tử nhanh chân nhảy vụt lên bàn và nhảy vụt lên trên một trong những kèo nhà, lên một cái máy đen treo lơ lửng trên trần nhà. Người da trắng rót rượu đưa cho người da sậm, nói cái gì đó, ra hiệu uống đi. Người da sậm sợ hãi vâng theo uống hết. Rót tiếp. Uống tiếp. Cả chục ly như thế người da sậm đã loạng choạng. Người da trắng bảo anh ta cởi hết quần áo ra. Xong, hất cây súng ra hiệu người da sậm đi ra cửa sau. Lãng Tử loay hoay trên cái máy, vô tình khiến ống kính của cái máy quay theo hướng người da trắng và người da sậm. Máy có ánh đèn đỏ nhấp nháy. Lãng Tử nhảy xuống chạy vào bếp theo mùi thức ăn.

Ngoài sân, Tiểu Thư hồi tỉnh, bò lết vào bụi hoa bên góc tường. Người da trắng chĩa súng bắt người da sậm đi xuống hồ. Nước lên đến bụng người da sậm, đến ngực, đến cổ. Người da sậm liểng xiểng và lè nhè cái gì đó không rõ. Rồi ngã chìm xuống nước. Rất lâu không xuất hiện. Người da trắng quay trở vào ôm quần áo người da sậm ném vào trong hồ.

Hắn ta lái xe đi, không để ý đến hai con mèo. Và cái máy quay hình vẫn còn nhấp nháy cháy đèn.

Lãng Tử xuất hiện, mang theo một miếng xương gà còn thịt. Tiểu Thư nằm im không nhúc nhích.

12 thoughts on “Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 4”

  1. Chuyện càng lúc càng gay cấn quá chừng nè Bà Tám ơi!

    Bà Tám khéo léo dẫn người đọc đi hết chuyện này đến chuyện khác từ như mảnh đời xung quanh qua chuyến phiêu lưu của Tiểu Thư và Lãng Tử thật là tài tình ghê!

    Giờ thì DQ chờ tiếp phần 5 và các phần sau của chuyện đây!

    PS: mắc cười khúc này quá đi à: “Anh hay leo lưng em bắt em cõng em không thích”😉 :p :p

    Liked by 3 people

  2. Thấy vậy mà hổng phải vậy đâu nha Lãng Tử… Cái thầm nghĩ của cậu sao thấy giống giống câu hỏi của ít nhất là 1 người đã hỏi ai đó không phải là Tiểu thư trong chuyện

    Liked by 1 person

    1. Nora đã đoạn sản nên khi viết truyện đưa Nora vào làm nhân vật mình cũng đưa chi tiết này vào. Viết nhảm chơi trong lúc mệt mỏi và bí đề tài, mình không có ý ám chỉ ai hay nói bóng gió. Một trong những lý do mình hay đưa những người trong gia đình vào làm nhân vật trong truyện là để tránh người ngoài nghĩ là mình nói bóng gió xuyên tạc. Viết chơi chơi, nói khơi khơi, chuyện bâng quơ là để tránh hiểu lầm phiền phức. Cám ơn bạn đã đọc. Làm phụ nữ Việt Nam thật là khổ. Đến tuổi lấy chồng người ta cứ hỏi sao không lấy chồng. Đến tuổi có con người ta lại hỏi sao không có con. Mà có khi chuyện lấy chồng và có con nằm ngoài sự kiểm soát của người bị hỏi.

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s