Lỡ Bước

Lỡ Bước

Mấy hôm nay trời lạnh nhiều. Mỗi ngày đi làm tôi không khỏi tự hỏi người phụ nữ ấy đâu rồi. Bạn của tôi, một trong những người không quen tôi thường xem là bạn vì sự hiện hiện của họ chung quanh cuộc đời của tôi. Có những sự hiện diện, rất gần, nhưng không hòa nhập, không là của mình, không thuộc về mình. Hiện diện chung quanh như gió lướt ngang, như lá phất phơ, như một mùi hương thoảng qua không còn để lại dấu vết. Ấy, vậy mà mình vẫn nghĩ đến.

Tôi không biết tuổi của cô. Người da đen thường trẻ lâu. Có nhiều người tôi tưởng chừng bốn mươi, đến khi họ về hưu mới biết họ trẻ hơn tuổi thật của họ cả hơn hai mươi tuổi. Tôi không biết tên, không biết cô ấy có gia đình hay không. Tôi đoán có lẽ cô chừng hơn ba mươi. Cô là một trong những người không nhà thường trú ngụ trong trạm xe lửa tôi đi làm hằng ngày. Ảnh này tôi chụp vào cuối năm 2013 bằng cái iphone công ty tôi cho mượn để làm công việc tình nguyện giúp điều hành số lượng người đi xem football. À, sẵn đây cũng nói, vụ football chẳng hiểu tại sao mà hai ba người cao cấp (rất cao) của công ty tôi đồng loạt từ chức. Trở lại cô bạn của tôi.

Sau đó tôi còn gặp lại cô ở trạm xe lửa, lúc trời bắt đầu ấm trở lại, có lẽ tháng 4 tháng 5 năm nay (2014). Đã từ lâu tôi tò mò về số phận của cô. Tôi muốn hỏi vì sao cô lâm vào cảnh này. Tôi còn nhiều câu hỏi của một bà già hay hóng chuyện nhưng không tiện hỏi. Tôi biết, cô và nhiều người tạm trú ở trạm xe lửa này, rồi sẽ bị đuổi đi và vì thế tôi muốn tạo cơ hội để có dịp trò chuyện với cô. Có một hôm tôi cố ý đến trễ. Sau giờ chuyến xe lửa tôi đi hằng ngày nhưng trước giờ chuyến xe lửa sắp đến, và phải vào lúc mà đa số đều đã vội vã đến sở làm (sau peak hours). Lúc ấy tôi sẽ có cơ hội nói chuyện với cô và may là hôm ấy cô vẫn còn ở đấy.

Cô không có vẻ dọa nạt hay đáng sợ. Tuy nhiên ở cô có vẻ gì đó dài dại, đôi mắt hơi lạc thần. Cô không hôi hám, trái lại còn có mùi thơm khá nồng. Tóc cô luôn rối bời và môi luôn thoa son đỏ thắm. Những lớp son môi có lẽ tô vội không soi gương nên lem vấy vòng quanh mồm. Cô ăn mặc kín đáo, luôn có áo khoác dầy và mang giày ủng cao, để giữ ấm. Tôi đoan chắc cho dù có mặc nhiều lớp, mùa đông ở trong trạm xe lửa vẫn lạnh và rất khó chịu. Người ta chỉ mở sưởi trong trạm những giờ cao điểm để phục vụ khách đi xe lửa.

Trạm vắng người, cô nghe tiếng tôi, ngẩng đầu lên nhìn. Tôi chào “Hi!” Chúng tôi trao đổi những câu chào hỏi về thời tiết. Tôi thấy cô có vẻ muốn nói chuyện nên hỏi cô có đói không. Tôi muốn mời cô đến một quán cà phê donut gần đó. Cô từ chối.

Gia đình cô ở miền Nam. Ở đây cô chẳng có quen ai. Một người bạn gái của cô hứa giới thiệu cô việc làm, nhưng không thành công. Cô đi bộ mấy dặm để được phỏng vấn nhưng chẳng thành công. Cô đang chờ một cuộc phỏng vấn khác. Tôi hỏi tên nhưng cô từ chối trả lời. Tôi muốn chụp ảnh cô nhưng biết là cô sẽ từ chối nên thôi. Cô nói lóng lánh nước mắt. “Khi mình không có người thân, gia đình, một hệ thống hỗ trợ thì cuộc đời rất khó khăn.”

Trò chuyện một lúc, cô có vẻ cởi mở hơn nhưng tôi thấy sắp đến giờ chuyến xe lửa sắp đến, mà cô không chịu vào quán cà phê với tôi, và tôi thấy cũng khó mà tiếp tục trò chuyện khi có người vào trạm xe lửa. Tôi nắm bàn tay cô trong hai bàn tay tôi, tay cô ấm hơn tay tôi. Tôi nhét một ít tiền vào tay cô, tất cả số tiền tôi có trong ví, nhưng cô từ chối không lấy. Tôi không ép. Nói chuyện một hồi nữa toàn là chuyện bâng quơ, rồi tôi nói. Tôi chỉ muốn làm bạn với cô. Và cô nên cho phép tôi giúp cô vì như thế là cô nhận tôi là bạn. Nếu cô không cần số tiền nhỏ bé này, cô có thể giúp những người không nhà cũng trú ẩn trong trạm xe lửa này. Ngoài cô ra còn có một người đàn ông da trắng ngồi riêng một góc khác, và một cặp người da đen hay nằm trên ghế trong khi cô và người đàn ông da trắng không nằm. Cuối cùng, cô nhận tiền và nói cô appreciate tình bạn của tôi.

Sau đó trời ấm và cô biến mất. Tôi tự hỏi không biết cô ra sao rồi. Tìm mãi trong computer mới thấy tấm ảnh chụp cô núp sau cái cột trong trạm xe lửa.

31 thoughts on “Lỡ Bước”

  1. Loài người cần được sự ấm áp, tình thương yêu của người thân và bạn bè. BT đối xử với cô ấy với tư cách một người bạn như vậy chắc cô ấy cũng được an ủi một phần nào.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s