Vài dòng và ảnh của Belvedere Castle

Tuần trước, lễ Độc lập của Hoa Kỳ nhằm ngày thứ Năm, tôi lấy thêm ngày nghỉ thứ Tư và thứ Sáu. Giỗ bà cụ mẹ ông Tám ban đầu dự định tổ chức ở nhà tôi nhưng cuối cùng bà chị ông Tám đãi tiệc một công ba chuyện, giỗ mẹ, mừng con trai chị tốt nghiệp đại học, mừng một cháu trai con của người anh tốt nghiệp Tiến sĩ. Ở buổi tiệc ông Tám báo là sẽ có người chú ở bên Pháp sang Mỹ đi du lịch. Ông Tám mời tất cả gia đình đến dự tiệc ở nhà tôi. Tôi nấu ăn dở nên hỏi cô em chồng có đồng ý nấu giúp nếu tôi đưa tiền chợ hay không thì cô lắc đầu nguầy nguậy. Cô nấu ăn khéo nhất nhà, đảm đang nhất nhà, nhưng bây giờ thì cũng đã mệt mỏi chuyện nấu ăn phục vụ họ hàng lắm rồi. Còn tôi cứ mỗi khi nghe tiệc tùng, ngay cả chỉ cắp đít đi ăn thôi không làm gì cả, là tôi cứ như một đám cỏ héo rũ liệt. Tôi chỉ muốn lủi vào một góc tối để nằm ngủ, hay chỉ nằm mà không ngủ cũng được.

Tuần này, tiệc sẽ tổ chức vào chiều Chủ Nhật. Tôi xin nghỉ nửa ngày thứ Tư, trọn ngày thứ Năm và thứ Sáu.

Sáng thứ Tư, tôi chuẩn bị đi làm, ông Tám bảo rằng chị H. bạn cũ của ông T. (T. là người quen sơ sơ của ông Tám) cùng với ba người con đã trưởng thành từ bên Bỉ sang Mỹ chơi từ tuần trước. Thứ Năm tuần trước ông Tám đã mời ông T. về nhà ăn cơm, ngủ lại qua đêm. Sáng thứ Sáu (tuần trước) ông T. ra đi đến New York đón gia đình chị H. Tôi vội vàng đi làm, đi cho nhanh vì tôi không muốn nghe kế hoạch sắp đến của ông Tám. Lấy ông mấy chục năm tôi biết ý nghĩ của ông lắm dù tôi không nói ra. Tôi biết là ông sẽ mời gia đình chị H. đến ăn cơm sau khi ông đưa chị H. viếng thăm New York. Ở chỗ làm, ông Tám gọi điện thoại báo cho tôi biết ông mời gia đình chị H. đến ăn cơm (tối thứ Tư vừa qua). Tôi cũng đoán trước cú điện thoại của ông.

Trưa thứ Tư tôi về sớm. Trên xe lửa gặp một gia đình người Đức đi du lịch sang Mỹ. Người đàn ông (chủ gia đình) nói tiếng Anh rất giỏi. Ông có vẻ là người có kinh nghiệm du lịch, thay vì ở khách sạn ở New York rất tốn kém, ông thuê một chiếc xe RV (residental vehicle loại xe đi cắm trại hay đi chơi xa, như một cái nhà nhỏ có thể nấu ăn, có chỗ tiểu tiện có thể ở nguyên gia đình bốn hay năm người), xe ông thuê nằm giáp ranh của tiểu bang New Jersey với Pennsylvania nên ông với vợ và ba con đáp tuyến xe lửa tôi đi. Ông ở Tây Đức, bảo rằng tuy đất nước ông đã thống nhất nhưng dân cả hai bên vẫn còn những tư tưởng hiềm khích nho nhỏ. Hiện nay Đông Đức được hệ thống đường cao tốc đẹp và rộng trong khi Tây Đức vẫn đông đúc chật chội. Đại khái, những tị hiềm mà một quốc gia chia cắt nhiều năm, vẫn cảm thấy dù đã nhập thành một. Cũng như Việt Nam. Ông tưởng tôi là người Đại hàn nên bảo rằng ông thấy việc Đại hàn vẫn còn chia cắt là điều đáng buồn. Tôi nói tôi là người Việt nam và Vn đã thống nhất, nhưng tôi ở hải ngoại mấy mươi năm rồi nên không còn biết gì về chuyện trong nước, ngoại trừ tin tức trên mạng. Gọi bằng ông vì là người lạ, chứ thật ra ông chỉ mấp mé năm mươi thôi. Người Đức là giống dân cao lớn. Vợ ông cũng rất cao lớn, bà tảng lơ ngồi đọc một quyển truyện Anh ngữ dày cui. Ông cho biết ở Đức, Anh ngữ được dạy trong trường từ Tiểu học.

Gia đình chị H., từ Bỉ sang chơi đi một vòng New York, Washington DC, Florida. Ở Bỉ học sinh cũng được học Anh và Pháp ngữ từ nhỏ, nhưng đa số dùng tiếng Hòa Lan hay tiếng Pháp để trò chuyện với nhau. Cô con gái lớn của chị H. 24 tuổi nói thông thạo tiếng Anh, Pháp, Hòa Lan, Đức, và dĩ nhiên tiếng Việt. Chúng tôi nói chuyện với cô bằng tiếng Anh. Cả ba cháu con của chị H. , và ông người Đức tôi gặp trên xe lửa đều than phiền vật chất ở New York quá đắt đỏ. Cô ngạc nhiên tự hỏi vì sao ở New York người ta chỉ đi ăn tiệm trong khi với nếp sống người Bỉ đi ăn tiệm bên ngoài là một sự xa xỉ (cô dùng chữ luxury). Cô ngạc nhiên khi biết những cô gái ở tuổi của cô làm việc ở New York phải ở nhiều người chung một phòng, và tiền nhà thường từ 1500 Mỹ kim trở lên. Họ ít nấu nướng vì họ không có thì giờ nấu nướng và vì chỗ để nấu ăn ở ngay trong thành phố New York cũng là một sự xa xỉ. Có được một chỗ thanh tịnh có vườn có hoa ở New York là một sự đại xa xỉ.

Tuần trước, nghỉ ở nhà, tôi và cô út vào New York đi viện bảo tàng và ghé thăm Central Park. Cô đưa tôi viếng Belvedere Castle và tôi chụp vài tấm ảnh. Cô tưởng tôi chưa biết chỗ này nhưng tôi đã đi với ông Tám hồi mấy năm trước.

Bận tiệc tùng nên không đọc gì, viết gì. Nhận được Tân Văn, hai tờ tuần báo Sài Gòn Nhỏ, và cuốn CosmoViet. Quyển này hấp dẫn nha quí vị phụ nữ.

Mùa hè, bận đi chơi và barbecue nên vắng mặt chút đỉnh nha các bạn. Chúc vui vẻ cuối tuần và nhớ cố tránh cái nóng bức mùa hè.

152a

Bên cạnh Belvedere Castle là một vườn hoa nho nhỏ. Vườn hoa này có tên là Shakespeare Garden vì nó thuộc về khuôn viên của Shakespeare Park Theater. Từ trên Belvedere Castle người ta có thể nhìn thấy một phần ghế của khán giả xem kịch. Tôi và cô út xin những người gác cửa cho tôi vào xem cái theater nhưng họ từ chối.

155a

Bước vào cửa Belvedere Castle là thấy cánh chim này. Nơi đây người ta cho thuê ống nhòm và bản đồ để đi xem chim trong Park

158a

Từ trên đỉnh của Castle nhìn xuống thấy một góc dưới của Castle.

160a

Và nhìn thấy một góc hồ Turtle.

162a

Cửa sổ của Castle, vì cầu thang lên rất hẹp chỉ có chỗ cho một người đi nên người ta đặt tấm kính để biết có người đi lên hay đi xuống mà thay phiên nhau.

165a

Phần chỏm của Castle, nơi đây người ta đặt dụng cụ đo thời tiết.

166a

Dây ivy bao phủ tường đá. Mùa thu những sợi ivy này biến thành màu đỏ thẫm rất đẹp.

169a

Từ dưới chân Castle nhìn lên.

Advertisements

15 thoughts on “Vài dòng và ảnh của Belvedere Castle”

  1. Bận, không viết được nhưng kể những chuyện này HN thấy có vẻ hợp với gu của mình, lại còn “khuyến mãi” mấy tấm hình đẹp nữa!

    Like

  2. Rốt cuộc thì hôm thứ tư đó Bà tám nấu cơm đãi khách hay đi ăn nhà hàng thế ạ?
    Mấy tòa lâu đài như thế làm em thích mê Tám ạ, em mê cổ tích 🙂

    Like

        1. Chỗ này là Belvedere Castle nằm ngay trong Central Park New York. Central Park rất rộng lớn có thể vui chơi cả ngày trong chỗ này mà tốn kém không nhiều. Ra bên ngoài Central Park là Fifth Ave. tha hồ mua sắm những thứ đụng vào là đứt tay.

          Like

          1. Cám ơn Bà Tám heng. Đúng là đi Central Park thì đi cả ngày cũng không xuể. Chờ tụi nhỏ lớn chút nữa rồi DQ sẽ làm 1 chuyến lên miệt trển heng. 🙂

            Like

            1. Nghe cách nói có vẻ như Dã Quỳ cũng đã từng đến chơi ở Central Park? Trong này có những chỗ trẻ em cũng thích xem thí dụ như tượng của Alice in Wonderland, và một ít tượng về cổ tích chị xem lâu rồi nên chẳng còn nhớ.

              Like

            2. Dạ em đến đó lâu lắm rồi chị ơi. Bây giờ nhìn hình ảnh thì thấy có nhiều thay đổi lắm rồi à.

              Nhưng mai mốt tụi nhỏ lớn, có dịp, em sẽ dắt tụi nhỏ về miệt miền Bắc cho biết đó biết đây 🙂 🙂 …(tại mẹ tụi nhỏ thì ham đi chơi lắm mà) ..hi hi hi

              Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s