Quyến Rũ Nhà Sư – Kathy Min

Tôi thường có cảm tưởng, trẻ em có cha mẹ Việt sinh ra lớn lên ở Mỹ bướng bỉnh hơn, hay kháng cự và thường xuyên nổi loạn hơn trẻ em sinh ra lớn lên ở Việt Nam và nổi loạn hơn cả trẻ em Mỹ (chính gốc). Có lẽ do nhiều lý do; tuy nhiên lý do nổi bật nhât là các trẻ em Việt bị dằng co giữa hai nền văn hóa Đông Tây.

Các em muốn thích hợp với môi trường, muốn được bạn bè yêu mến mình nên muốn giống như bạn, muốn sống như gia đình bạn, muốn làm những điều bạn làm. Những thứ các trẻ em Việt muốn bắt chước bạn lại thường xuyên đi ngược lại tập quán của gia đình. Cha mẹ người Việt vì muốn giữ gìn văn hóa Việt, theo truyền thống cha mẹ đặt đâu con phải ngồi đó, ra lệnh nhiều hơn giải thích và thuyết phục. Cha mẹ Việt ở Mỹ ngày nay không còn ép con mình phải cưới vợ hay lấy chồng theo ý kiến của mình nhưng vẫn còn nhiều người ít cởi mở với con cái, và theo cách sống nghiêm khắc.

Mới đây tôi đọc được một truyện ngắn của Kathy Min, nói về một cô gái Đại Hàn tên Gina, có người bố ít nói và nghiêm khắc. Tuy thương con nhưng ít khi ông bày tỏ lòng thương mến. Gina phản kháng ngầm, nổi loạn (cũng ngầm) bằng cách sống ngược lại cách sống của gia đình. Cha cô theo ngành vật lý cô chọn văn chương để đi ngược lại với cái ít nói tiếng Anh của bố. Bố cô muốn cô hiền lành nhu mì như thiếu nữ Đại Hàn còn cô thì nghĩ rằng mình là dân Mỹ. Ông bố không thích cô lấy chồng người bản xứ, căn dặn cô đừng để con trai lợi dụng thì cô làm ngược lại, cô thích quen và ngủ với nhiều thanh niên da trắng.

Trong một buổi chơi ném Frisbee cô quen một người thanh niên da trắng, có cái tên Do Thái, Micah, nhưng anh lại theo học đạo Phật. Anh vừa đi học đạo ở núi Hy Mã Lạp Sơn về, đầu chưa mọc tóc. Cô thích Micah và tìm hết cách để rủ Micah vào giường. Trong buổi đi chơi vườn nuôi chim Gina cởi cả áo quần trước mặt Micah trong trời mùa thu lạnh, giả vờ tắm hồ. Gina dụ cho Micah uống rượu say ngủ chung giường nhưng Mica vẫn không phạm dục. Gina đưa Micah về ăn cơm tối với bố mẹ Micah thích ăn món kimchi do bà mẹ làm. Ông bố, tên là Hi Joon đã lỡ lời so sánh cho rằng Micah giống tính người Đại Hàn hơn Gina, cho rằng cô con gái Mỹ hóa quá. Hai bố con cãi nhau và Gina bắt Micah cùng về. Trong cơn giận dữ Gina đã khiêu vũ khỏa thân trước mặt Micah. Sau đây xin mời các bạn đọc hai trang chót của truyện ngắn Quyến Rũ Nhà Sư của tác giả Kathy Min.

* * * @ @ @ * * *

Chúng tôi đi bộ về ký túc xá băng qua sân đậu xe trong im lặng. Có ánh đèn từ khu phòng trọ dành cho bốn người và nhạc trào ra khung cửa sổ lan vào trong trời lạnh. Một vài ngôi sao lẻ loi xem chừng quá xa để có thể phát ra ánh sáng đều đặn.
Về đến phòng, tôi mở nhạc the Rolling Stones thật to. Giọng hát của Mick Jagger đầy vẻ châm chọc và độc ác. Tôi tắt đèn và thắp một ngọn nến đỏ.
“OK. chuyện này cần phải chấm dứt.” Tôi nói. Tôi cảm thấy run rẩy. Tôi đẩy Micah trở lại giường. Tôi đang cơn giận tột điểm. Anh ấy đã phá vỡ tất cả mọi thứ dùm tôi, cái thoáng nhẹ, cái cuộc đời đã được thanh lọc của tôi. Tất cả mọi thứ đều dường như dễ dàng, với đám trai trẻ, những lời chót lưỡi đầu môi và những cảm xúc không lâu bền, những mê đắm đơn giản và những lạc thú trên bề mặt. Nó như là cái cảm giác đang bay, nhảy lên để vói lấy cái Frisbee và bay bổng lên không trung. Trong một khoảnh khắc, bạn không cảm thấy trọng lực, vì cái ý thức của chính cơ thể bạn hay là của một giống loài. Trong một khoảnh khắc bạn cảm thấy tự do.

Tôi bắt đầu nhảy múa, rất nhanh, đong đưa, lắc lư ngay trước giường của tôi. Tôi nhắm mắt và xoay tít, dội vào tường như một viên bi, loạng choạng vì chính đôi tất của tôi. Tôi nhảy múa mạnh đến độ cái máy nhạc nhảy khúc, giọng của Jagger trở nên lắp bắp trong cổ họng với những âm thanh đơn điệu, nuốt hối hả những lời lập lại. Tôi xoay tròn và chạy theo vòng tròn, đầu ngả về hướng này đến hướng kia cho đến khi tôi nghe dòng máu chạy trong người kinh ngạc, tôi vén tóc tôi ra khỏi gáy và túm tóc bằng hai tay.

Micah nhìn tôi nhảy múa. Thân hình anh như một chữ S bẻ ngược trên giường tôi, tay chỏi đầu. Vẻ mặt của anh trông giống như lúc anh nói chuyện với bố tôi, cái vẻ nhường nhịn, đôi mắt nai hiền lành chịu thua. Nhưng tôi có thể nhìn thấy một vẻ khác còn đang ẩn chìm.

Với những ngón tay gần như tê dại, tôi tháo cúc áo ấm bên ngoài, giật phăng áo sơ mi bên trong và lột áo ra khỏi đầu. Tôi uốn éo cho đến khi váy và đồ lót rơi khỏi người, đá tất cả quần áo vào trong góc nhà, cho đến khi người tôi ướt đẫm và cháy bỏng – rồi tôi đè lên người anh.

Như mùi vị của thức ăn sau một ngày nhịn đói – rất mạnh và đầy đặn. Micah đáp lại cơn giận dữ điên cuồng của tôi với cái đam mê bí ẩn của anh; như thể đó là một cơn ấu đả, một cuộc cãi nhau, cái gì đó rất quan trọng đang bị thử thách mà cả hai chúng tôi đều không muốn đánh mất. Sau đó chúng tôi ngồi trên giường và nghe bài hát Ode to Joy trong khi Micah, có rất nhiều đôi đủa bỏ vương vãi trong phòng, đã dùng đủa để nhại nhà điều khiển giàn nhạc Leonard Berstein. Sau đó chúng tôi đi ra tiệm All-star Dairy mua thức ăn và micah thú nhận với tôi là anh đã yêu.

*0*

Bố tôi từ chối không chịu tham dự lễ cưới. Ông thích Micah, nhưng ông không muốn tôi lấy chồng người da trắng. Câu chuyện trở thành chuyện đùa tếu tôi kể mọi người nghe. Theo phong tục Đại Hàn, tôi nói, là đem cho cô dâu bốn tháng trước lễ cưới.

Micah trở nên giáo viên dạy Sinh vật học ở trường Trung học. Tôi là một người phụ tá giám học của trường đại học địa phương. Chúng tôi có hai cháu. Khi Micah kể lại câu chuyện thời bắt đầu yêu của chúng tôi, anh kể với một vẻ nhún nhường và khôi hài. Anh nói như thể anh là một kẻ hết sức điên rồ khi nghĩ đến chuyện trở thành nhà sư. “Thử tưởng tượng chuyện ấy,” anh nói với các con. “Bố của chúng mày.”

Về sau, tôi có cơ hội đọc thêm sách về Phật giáo. Siddharta Gotama chỉ có ba mươi lăm tuổi khi ngài ngồi dưới cội Bồ đề trên bờ sông Neranjara và trở nên giác ngộ. Đôi khi, tôi thấy chồng tôi nhìn tôi bên kia bàn điểm tâm, hay đi về phía tôi từ bên kia phòng, tôi nhìn thấy vẻ bất an trên mặt anh, cái nhấp nháy của lẫn lộn, như thể anh không thể nhớ ra tôi là ai. Tôi bắt gặp vẻ mặt này vài lần, trong một ngày Chủ nhật khi anh biến mất, không ở trong nhà, anh ngồi trên băng ghế với tờ báo trên lòng, nhìn qua khu phố, chìm đắm trong tư tưởng đến độ anh không lay động khi tôi gọi tên anh.

Tôi nhớ lần đầu tôi gặp anh, cái vẻ yên tĩnh trong anh, vẻ hài hòa trên mặt. Tôi nhớ cách anh nhìn những hòn đá cạnh hồ như một nhà khai phá đất mới và tôi tự hỏi không biết anh có hối tiếc, như tôi đang hối tiếc, sự đánh mất cái niềm tin không được tán thưởng của anh. Anh có nhớ tiếng mõ cầu kinh, lời mời gọi của cuộc sống nội tâm không có dáng dấp của thèm muốn? Tôi nghĩ đến bố tôi, đầy hy vọng khi cho nước nóng chảy lên chiếc vớ chứa quả trứng lúc ở xa nhà hằng ngàn dặm, nhưng không biết là ông sẽ nuôi đứa con gái với cùng mức độ hy vọng, đầy cố gắng và hoàn toàn thất bại. Tôi nhớ cái cách tôi hay đùa nghịch với koan và tôi tự hỏi. “Cái âm thanh của một cuộc đời không được sống ra thế nào?”

Katherine Min đã có nhiều truyện đăng trên một số tạp chí danh tiếng về sáng tác văn học, như Tri-Quaterly và Ploughshares. Min được National Endowment for the Arts và New Hampshire State Arts Council tài trợ và hai lần bà được mời đến cư ngụ ở trại sáng tác MacDowell Colony.

6 thoughts on “Quyến Rũ Nhà Sư – Kathy Min”

  1. những người trẻ Việt sống ở nước ngoài có giống vậy ko! nếu có chắc cha mẹ họ buồn lắm!

    Like

    1. Đa số thì các em ngoan ngoãn học hành. Một số ít tính nổi loạn thì cha mẹ biết thân lắm, con đặt đâu cha mẹ ngồi đó nên có buồn thì ráng chịu🙂

      Like

  2. Tính cách nhẫn nhịn của người Việt cũng có thể nó có được từ giáo lý của Phật, và người Việt sống trong chiến tranh liên miên và lao động giản đơn, khó nhọc. Tôi nhớ, khi đọc truyện “Nàng tiên cá” của Andecsen, truyện rất hay và tình yêu như cổ tích. Sau hiểu thêm rằng, ông viết trong bối cảnh lao động kiểu dây chuyền của châu Âu thời đó người ta không muốn sống nữa. Câu chuyện cần được hiểu rằng: Đổi giọng hát và cuộc sống hàng trăm năm để có được cuộc sống một trăm năm làm người. Cuộc sống con người quý lắm.
    (còn bây giờ sống đầy đủ thì lại muốn sống khác đi – lập dị hay trang phục kiểu hippie những năm 1960 âu cũng là một cách phản kháng)
    Học trò tôi cũng hay phản kháng. Có câu chuyện, trong một giờ thể dục, cô giáo bộ môn lên phòng tôi trả lớp cho nhà trường và ngồi khóc (một cách phản ứng tiêu cực). Tôi ra bãi tập, các em không ai thanh mình và giải thích. Một lúc lâu, tôi đề nghị chia bên đá bóng, tất nhiên là mỗi bên gần 20 người. Giờ học vui, các nữ sinh dắt bóng rất dẻo. Hết giờ (cũng ngắn thôi vì 45’ đã có nhiều chuyện). Thày trò chia tay, không có lời dặn dò gì cả . Và những giờ sau tôi không phải tiếp cô giáo đó nữa. Vấn đề dạy thế nào và ứng xử với các em ra sao.
    Trong điệu bộ nhún nhường và khôi hài của Micah, tôi nhìn thấy vẻ bất an trên mặt anh, cái nhấp nháy của lẫn lộn…và “Cái âm thanh của một cuộc đời không được sống…”
    Lời khuyên các Bà: Năm tháng đã trôi qua, đừng bắt ông nhà theo ý mình nhé…
    ha ha!
    Nói chút thôi: Bản dịch đọc khó quá. Vd: ánh sáng đều đặn (nhấp nháy) vv…

    Like

    1. Xem chừng PV có kinh nghiệm đối phó với các bạn trẻ. Các em đang tuổi teen tình cảm rất phức tạp, có lẽ vì thế làm hay nói những điều làm cô giáo không vui.

      Vâng, Tám dịch còn cứng. Nếu dịch nhiều sẽ có giọng Việt hơn. Thật ra Tám lại thích cái lối nói/dùng chữ của tác giả, đôi khi muốn Việt hóa phải dịch thoát, hay bỏ chữ họ dùng.

      Like

  3. Nhân giới thiệu “Quyến rũ một nhà sư” của Kathy Min, BT đặt vấn đề thế hệ F2 của cộng đồng Việt ở Mỹ về lối sống, ứng xử, ngôn ngữ… (cũng có thể là đặt vấn đề này và minh họa bằng truyện trên). Dầu thế nào thì HN nghĩ rằng đây là một niềm ray rức, trăn trở của lứa tuổi 60-, 70 khi nhìn con cháu và muốn giữ gìn vốn tiếng Việt cho chúng. Giữ được thứ này rồi mới giữ được thứ khác.Vợ chồng người em họ của HN đến Mỹ năm 1979, cả hai là kỹ sư đào tạo ở Mỹ bây giờ cả hai đứa con không biết chút gì tiếng Việt trong khi những người gốc cu li qua đến Mỹ vẫn tìm mọi cách dạy tiếng Việt cho con cháu/ tìm các tổ chức tôn giáo từ thiện có dạy tiếng Việt cho con cháu học! Vô tình hay cố ý, BT đặt ra vấn đề này thật là thích hợp, nếu nó trở thành một forum để qua đó người VN ở Mỹ có hướng giải quyết bạng khuâng của họ thì tốt biết bao. Cám ơn Tám và chúc sức khỏe, an vui.

    Like

    1. Tám có suy nghĩ về vấn đề này. Khi chúng ta thuộc về thế hệ thứ nhất, việc gìn giữ tiếng Việt thì quan trọng với chúng ta. Cái quan trọng của thế hệ thứ nhất không chắc đã quan trọng với thế hệ thứ hai. Cha mẹ thích văn chương nhưng con cái có thể thích khoa học. Tiếng Việt, có thể không cần thiết trong mắt trẻ em sinh ra và lớn lên ở nước ngoài. Nếu biết một ngoại ngữ là cần thiết, và nếu các em thích học tiếng Spanish hay tiếng Chinese vì nó thực dụng hơn tiếng Việt thì chúng ta có quyền ép buộc các em không? HN nói đúng, đây là một câu hỏi có thể đưa ra một forum để thảo luận. Cũng không nên trách các bậc cha mẹ dù có học vấn cao nhưng không chú trọng dạy tiếng Việt cho các em. Nước Mỹ rộng lớn và người Việt ở rải rác khắp nơi. Có những nơi ít người Việt quá không có chỗ dạy tiếng Việt, và các em tùy theo sở thích có thể học đàn, chơi thể thao, gia nhập cộng đồng, làm việc từ thiện, v.v… Bắt con học tiếng Việt, hay bắt con học đàn, v.v… có thể là một cái khổ của cha mẹ nếu trẻ em không thích. Bắt buộc càng tạo ra oán ghét, xung đột và đưa đến những cái xung đột lớn hơn. Khi trẻ em đã ghi sâu vào trong lòng, cái gì mình cũng bị ép buộc thì dĩ nhiên là các em sẽ nổi loạn. Cứ xem Gina trong truyên nổi loạn là biết. Tám hiểu tâm tình bố của Gina và cũng hiểu Gina.

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s