Bi-lingual – Andrei Codrescu

I speak two languages. I’ve learnt one of them in a trance, for no reason at all, in a very short time, on horseback, in glimpses, between silent revolts. One is the language of my birth, a speech which, more or less, contains my rational mind because it is in this tongue that I find myself counting change in the supermarket and filing away my published poems. In a sense, these two languages are my private day and night because what one knows without having learned is the day, full of light and indelicate assumptions. The language of the night is fragile, it depends for most part of memory and memory is a vast white sheet on which the most preposterous things are written. The acquired language is permanently under the watch of my native tongue like a prisoner in a cage. Lately, this new language has planned an escape to which I fully subscribe. It plans to get away in the middle of the night with most of my mind and never return. This piece of writing in the acquired language is part of the plan: while the native tongue is (right now!) beginning to translate it, a big chunk of my mind has already detached itself and is floating in space entirely free …

Biết hai ngôn ngữ – Andrei Codrescu

Tôi biết hai ngôn ngữ. Tôi học một trong hai ngôn ngữ này trong cơn mê, không bởi vì lý do gì cả, trong một thời gian rất ngắn, trên lưng ngựa, trong những cái nhìn thoáng qua, giữa những cơn nổi loạn âm thầm. Một là ngôn ngữ của mẹ đẻ, một thứ tiếng nói ít nhiều gì cũng bao gồm sự suy nghĩ của tôi bởi vì đây là thứ ngôn ngữ tôi dùng để đếm tiền trong siêu thị và sắp xếp những bài thơ đã được xuất bản của tôi. Hai thứ ngôn ngữ này là ngày đêm riêng tư của tôi bởi vì cái ngôn ngữ bạn biết mà không cần phải học là ngày, đầy ánh sáng và những giả thuyết thô thiển. Cái ngôn ngữ của ban đêm thì mỏng manh, phần lớn nó tùy thuộc vào trí nhớ và trí nhớ là một trang rộng lớn trắng trơn trên đó hầu hết những điều nghịch lý được viết lên. Cái ngôn ngữ được học được thì thường xuyên chịu sự kiểm soát của giọng tự nhiên của tiếng mẹ như một người bị nhốt trong tù. Rồi sau đó, cái ngôn ngữ mới này dự tính chạy trốn nửa đêm với phần lớn trí nhớ của tôi và không bao giờ trở lại. Cái bài viết bằng tiếng mới học được này là một phần trong dự định; trong khi cái ngôn ngữ tôi sinh ra (ngay lúc này) bắt đầu phiên dịch nó, một phần lớn của trí óc tôi đã bắt đầu tách rời chính nó và đang trôi nổi trong không gian hoàn toàn không bị trói buộc . . .

Andrei Codrescu sinh ra ở Sibiu , Romania . Ông di cư đến Hoa Kỳ năm 1966 và trở thành công dân Hoa Kỳ năm 1981. Ông làm thơ, viết văn, tiểu luận, phim bản, phụ trách một chương trình của National Public Radio, biên tập viên của Exquisite Corpse, báo văn chương mạng. Codrescu là Giáo sư Văn chương Đại học Louisiana ở Baton Rouge.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s