Chuyện Nghe Lóm

Cá Linh, con gái út, tính tình ôn hòa (giống bố) và hợp chuyện với tôi hơn Ách Cơ, cô lớn.  Những khi tôi lái xe đưa cô đi đến nhà bạn hay đến trường chúng tôi nói đủ thứ chuyện, đa số là chuyện phim ảnh và văn học.

Sở thích đọc của hai mẹ con khác nhau nhưng chúng tôi thường trao đổi ý kiến và tôi nghe nhiều hơn nói. Thỉnh thoảng cô kể chuyện bạn bè của cô nhiều chuyện rất tức cười. Tôi nhiều lần cố tìm cách ghi lại vì thấy câu chuyện khá khôi hài, thú vị nhưng viết xong rồi lại bỏ vì tôi không biểu lộ được sự khôi hài. Có lẽ tính tôi nghiêm nghị quá.  Hôm nay tôi lại cố gắng một lần nữa và sẽ không xóa. Chuyện này tôi nghe Cá Linh kể lại và Cá Linh cũng nghe kể do đó không biết chuyện có thật hay không, và nếu có thật thì thật đến mức độ nào.

Cá Linh có một cô bạn tên Alice. Alice học rất giỏi đã được nhận vào trường đại học Cornell. Cô cũng thích phiêu lưu. Mùa hè này cô đi Trung quốc và có đến Việt Nam. Cô cố tìm thịt chó để ăn nhưng không biết chỗ và hỏi ai người ta cũng không chỉ.  Alice đi nhiều nơi. Năm 16 tuổi cô giả mạo chữ ký của bố để đi Phi châu (Ghana) với một tổ chức giúp trẻ em của những người bị nhiễm HIV. Câu chuyện này là một trong những câu chuyện nho nhỏ xảy ra trong chuyến đi Ghana của Alice.

Alice được đưa đến lều nơi cô sẽ tạm trú hai hoặc ba ngày.  Ngày đầu tiên cô được đưa đi thăm safari.  Chiều tối cô được đưa về trại. Trại ở một nơi hoang vắng, có rào và có người canh gác bảo vệ. Mỗi lều có hai người. Alice được ở chung với một bạn gái tên là Sunny.  Buổi chiều khi về đến lều, Alice nhìn thấy một con nhện rất to rằn ri và có màu, con nhện to bằng bàn tay của Alice. Alice là một cô gái gốc Đại Hàn, cao lớn, vóc dáng khỏe mạnh. Cô cao ít ra cũng một mét bảy do đó bàn tay của cô cũng không nhỏ nhắn gì. Con nhện gườm gườm nhìn Alice rồi thong thả bò đi. Alice sợ quá không dám vén cửa lều để vào. Alice gọi Sunny nhờ Sunny kéo zipper mở cửa lều chứ Alice không dám mó tay vào. Sunny thấy cô này khá quái đản nhưng cũng chìu bạn. Alice ngó chung quanh bên trong lều rồi phóng người lộn nhào vào như thể không muốn bước chân lên mặt đất. Sau này Alice giải thích cô làm thế với hy vọng nếu con nhện nằm đâu đó dưới lớp trải trong lều, cô hy vọng trọng lượng của cô kết hợp với tốc độ cái lộn nhào để phóng vào lều của cô sẽ nghiền nát con nhện mà cô không phải nhìn thấy nó.

Hôm sau cả hai dậy sớm và được đưa đi làm việc. Buổi tối về Alice vẫn sợ nhưng miễn cưỡng vào lều. Cô tin chắc là con nhện vẫn còn lẫn tránh đâu đó chung quanh lều chờ đợi cô. Con nhện biết cô sợ nên sẽ tấn công cô.  Đêm trước cô mắc tiểu nhưng nhịn không đi nhà xí. Với Alice đây là một sự chiến đấu âm thầm giữa cô và con nhện. “Nếu tao đi tiểu mày sẽ có cơ hội tấn công tao. Tao cứ nằm lì ở đây mày sẽ không có cơ hội.” Cô thắng con nhện đêm trước bằng cách cầm cự cơn mắc tiểu. Đêm thứ hai cô không nhịn đi nhà xí được vì hôm ấy cô ăn nhiều và thức ăn không hợp với bộ tiêu hóa lẫn bộ bài tiết.  Cô cố gắng nhịn đã lâu cuối cùng phải đánh thức Sunny.

– Sunny! Sunny!

Sunny ngủ say sưa sau một ngày làm việc mệt nhọc ở nhà thương. Alice lay mãi Sunny giật mình chới với.

– Gì thế, cháy nhà hả?

Buổi chiều cả trại được nhắc nhở không nên dùng lửa sợ cháy lều.

– Không phải. Tớ mắc đi cầu. Cậu phải đưa tớ đi.

– Hả, đừng có nói nhăng. Cậu đi một mình. Tớ buồn ngủ lắm.

Nhà cầu đâu có xa xôi gì. Đó là một thứ johnny ở sát cạnh lều của hai cô. Đây là một căn lều có cửa bằng loại dây kéo zipper. Một loại cầu tiêu tạm dã chiến dùng hóa chất và có nước rửa tay.

– Tớ sợ lắm. Con nhện nó biết tớ nó đang chờ ngoài kia. Nhưng tớ mắc đi lắm. Cậu không đưa tớ đi tớ phải ị ra quần mất thôi.

– Thôi thì đi.

Sunny miễn cưỡng trả lời vì nếu Alice bĩnh ra quần thì càng khổ thêm. Cái lều quá nhỏ mà thối hoăng thì chịu sao thấu.

– Cậu lấy đèn bấm đi. Sunny bảo bạn.

– Tớ không có đèn bấm. Alice trả lời.

Sunny lấy đèn bấm soi đường cho Alice. Đến nhà xí, Alice không chịu tự soi đèn. Cầu rất dơ hôi hám nhưng Sunny phải mở cửa lều, soi đèn cho bạn.

– Đừng nhìn tớ cậu cầm đèn nhưng quay mặt ra ngoài.

Lặng thinh trong cơn bực bội và buồn ngủ, Sunny chìu bạn. Alice hai tay túm chặt lưng quần Sunny gần như dúi mặt vào mông bạn, lải nhải vì sợ hãi.

– Ôi tớ sợ quá. Con nhện nó ở gần đâu đây. Nó biết tớ mà. Nó biết tớ mà.

Alice chợt nhận ra nhà xí không có giấy vệ sinh. Bây giờ Sunny phải trở về lều để lấy giấy. Mà Alice thì mồm cứ bài hãi không cho Sunny đi. Dùng dằng mãi cuối cùng Alice mới chịu ngồi đó với cây đèn bấm và Sunny đi về lều lấy giấy vệ sinh.

Sáng hôm sau, Sunny trách nhẹ nhàng. Sao bạn hành động có vẻ vô lý như thế. Alice bảo rằng:  Trên đời tớ có ba cái sợ, sợ đến có thể chết được. Sợ nhện, sợ thất bại, và sợ cái núm vú giả (pacifier).