Chung quanh chuyện thư tình phần 2

Thư tình là tiếng nói của trái tim, là chứng tích của cuộc tình. Khi những lâu đài trên cát đã sụp đổ những trang thư là kỷ niệm còn lại như nhạc sĩ Y Vân viết trong bài Ảo Ảnh.

Yêu cho biết sao đêm dài.
Cho quen với nồng cay.
Yêu cho thấy bao lâu đài,
chỉ còn vài trang giấy.

Những trang giấy kia trở thành một nhắc nhở đau đớn vì thế người ta muốn đốt đi, xé đi. Nhạc sĩ Trương Hoàng Xuân đã viết trong bài Xé Thư Tình được thể hiện qua giọng hát trầm ấm của ca sĩ Elvis Phương. 

Em xé đi thư tình tôi đã viết.
Em xé đi những gì tôi đã trao
Xé thư tình như
bôi xóa đi một đoạn đời
như thếlà
Em xé đi tim hồng tôi đã trao,
cho nát tan một nụ cười,
xé thư tình để
xô ngã tòa lầu vàng

xe cát thôi loài dã tràng
tình ta trót trao lầm

Thư tình dành riêng cho người tình. Khi thư tình viết cho người này rơi vào tay người khác có thể gây xấu hổ, bởi thế khi tình tan vỡ người ta thường đòi lại những lá thư đã viết để tự tay tiêu hủy đi. Virginia Woolf năm 45 tuổi yêu một chàng nhà văn Mỹ nhỏ hơn bà hơn hai mươi tuổi. Bà viết rất nhiều thư nhưng ít khi được hồi đáp. Cuộc tình không đi đến đâu khi đến lúc bà nhận ra tình của bà không được đáp ứng bà đòi lại những bức thư. Đó là thời xưa chứ thời bây giờ với danh tiếng của bà những lá thư ấy nếu đem bán có lẽ phải đắt giá lắm.

Không phải chỉ có nhà văn nhà thơ mới viết thư tình. Quan to hay đại phú gia cũng viết thư tình. Theo phong tục của người Nhật cách đây 1000 năm, sau một đêm ngà ngọc với người đẹp (kỹ nữ geisha chẳng hạn), một người đàn ông nếu là người tao nhã lịch thiệp phải gửi một lá thư đến người đẹp để tạ ơn. Thư dày hay ngắn, to hay nhỏ, giấy viết cũng như màu sắc của phong thư biểu hiện tình cảm của người viết thư đối với người nhận thư. Dưới đây là một đoạn văn ngắn trích từ quyển Sách Gối (Pillow Book) của Sei Shonagon. Bố và ông của bà là nhà thơ nổi tiếng về thơ waka. Bà là nhà văn Nhật sinh năm 966 và mất năm 1017, bà viết quyển Sách Gối khi bà phục vụ dưới triều của Nữ Hoàng Đế Teishi và Nữ Hoàng Đế Sadako vào khoảng năm 1000.

From the Pillow Book of Sei Shonagon viết vào thế kỷ thứ mười.

Có một người đàn ông, thường hay gửi cho tôi một lá thư sau khi trải qua một đêm với tôi, đã tuyên bố là ông ta thấy mối liên hệ của ông và tôi chẳng có ý nghĩa gì và ông ta chẳng có gì để nói với tôi nữa. Tôi không nhận được chữ nào của ông ta ngày hôm sau. Khi bình minh lố dạng mà tôi vẫn không nhận được lá thư đáp lễ nên tôi buồn bã lắm. “Thế thì thôi,” tôi nghĩ khi ngày dần trôi qua, “ông ta thật sự muốn dứt tình.”

Ngày hôm sau nữa trời mưa như trút nước. Đã giữa ngọ mà tôi vẫn không nghe thấy tin tức của ông ta: rõ ràng là ông ta đã quên hẳn tôi. Rồi hoàng hôn rơi xuống, khi tôi ngồi gần cạnh hàng hiên thì một đứa trẻ đến, một tay che dù, còn tay kia cầm phong thư. Tôi mở thư và đọc vội vã. “Cơn mưa làm nước dâng đầy tràn” là nội dung của lá thư, và tôi thấy câu nói này rất ý nhị, còn duyên dáng hơn là ông đã gửi cho tôi nguyên cả tủ sách chứa đầy các tập thơ của ông ta.

Vì nhắc đến bài Ảo Ảnh nên xin dẫn bài hát về đây. Tôi thích bài hát này vì điệu chachacha chậm của nó, nhất là nghe tiếng gõ mõ lụp cụp như gọi bò về chuồng nghe chiến lắm. Bài này có Mỹ Huyền, Thanh Thúy hát nhưng tôi chọn Hoàng Lan vì mới nghe lần đầu.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s