Chung quanh chuyện thư tình nhân ngày ca ngợi tình yêu

Ngày 14 tháng 2 là ngày ca ngợi tình yêu. Tôi muốn rủ các bạn cùng viết về đề tài này nếu các bạn đang ngẫm nghĩ “A! Hôm nay không biết viết gì đây?” Bạn viết gì cũng được. Văn, thơ. Vài ba câu. Kể lại một mối tình đã qua. Mơ ước một người tình tương lai. Giết người trong mộng hay giữ người trong mộng. Tôi sẽ link trang của bạn qua trang của tôi để cùng nhau đọc cho vui. Thời buổi này dường như người viết nhiều hơn người đọc. Tôi xin viết về những lá thư tình. Bài viết dài nên sẽ đăng thành 4 phần.

Thư tình là cách biểu lộ tình yêu bằng chữ viết. Thư tình có nhiều hình thức, có khi ngắn chỉ vài câu gửi qua tấm bưu thiếp, có khi dài cả mấy trang, hay là một bài thơ, hay là một bản nhạc. Thư tình được viết trên mẩu giấy xé từ trong vở nhét vào ngăn bàn, hay trên giấy hoa tiên thoang thoảng mùi nước hoa, trên những chiếc lá thả xuôi theo dòng nước, hay cánh hoa khô ép vào trong vở, hay mẩu giấy nhốt kín vào trong chai ném trên biển. Người muốn tỏ tình mà không dám nói thì viết thư dúi vào tay, hay giả vờ đụng cho rơi cặp vở rồi nhét thư vào khi giúp người nhặt sách vở lên. Hầu như ai cũng có cái rộn ràng háo hức khi nhận được thư của người mình yêu. Người yêu mến có thể là cha mẹ hay con cái hay người tình. Ngày xưa thư được gửi qua bưu điện có dán tem, ngày nay thư được gửi bằng e-mail, bằng yim hay bằng google tin nhắn. Cách đây chừng bốn chục năm người ta phập phồng đợi ông phát thư qua ngõ và nếu không có thư thì thất vọng than rằng Người phát thư vừa qua khỏi ngõ. Lòng em như dại lại như ngây. Bây giờ thư có thể đến tận hộp thư trong lúc ta đang ngủ. Cái cảm giác buồn bã thất vọng khi không có thư có lẽ cũng như nhau cho dù thư phát từ ông phát thư hay ông Yahoo hay ông Google.

Người nhận thư trước nhất là xem thư có dài hay không, dài mấy trang, khi đọc thì tim nhộn nhịp, đọc ngấu nghiến rồi bảo mình phải chậm lại để thấm thía từng câu dè xẻn từng chữ, đừng đọc nhanh vì sợ hết. Thư tình, như Virginia Woolf đã nói, có sức mạnh làm người đọc vui mừng ngây ngất, hay gây thương tích trầm trọng trong tâm hồn, thư tình quan trọng vô cùng, vì thế không bao giờ cũ hay lỗi thời.

Viết thư tình thế nào thì hay? Câu này khó trả lời vì mọi người quan niệm hay dở khác nhau. Tôi cho rằng ai cũng có thể viết được thư tình, thư tình viết hay khi người viết đang yêu và biểu lộ được tình yêu. Có lẽ tôi không chủ quan quá đáng khi cho rằng thư tình của nhà văn nhà thơ thường là thư hay, một phần vì họ là người nhiều cảm xúc và một phần vì họ biết cách mê hoặc người đọc. Thư tình viết hay khi người ta viết rất vô tư, nghĩ rằng những ý nghĩ riêng tư của mình chỉ dành riêng cho người đọc. Tôi không biết những nhà văn viết thư tình có bộc lộ ý nghĩ của họ một cách thành thật hay không nếu họ biết rằng những lá thư này có một ngày sẽ được xuất hiện trước công chúng?

Trong lịch sử loài người, không thiếu những lá thư tình tuyệt hảo. Nói về nhà văn viết thư tình có lẽ độc giả không thể không nghĩ đến J. D. Salinger. Nhà văn mới vừa qua đời này đã từng mê hoặc vài ba người tình trẻ hơn ông vài chục tuổi, trong đó có một nhà văn trẻ đã bỏ học mà theo ông. Mười bốn bức thư tình ông viết cho người tình, về sau chính nàng buộc ông tội phản bội, dùng giọng kèn tiếng uyển dụ dỗ nhiều người, đã được đem bán với giá hơn một trăm năm chục ngàn. Ngoài Salinger còn vô số các nhà văn nhà thơ đã viết những bức thư tình nổi tiếng trên thế giới như Fitzgerald, Stendhal, Joyce, Ibsen, Hawthorne và danh sách còn dài ở đây chỉ xin nêu ra một vài tên làm thí dụ. Độc giả của Tuổi Ngọc trước năm 1975 chắc cũng biết những bức thư của Tiểu Muội và nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn, tác giả của Cô Bé Treo Mùng và Hình Như Là Tình Yêu. Về các nhạc sĩ lừng danh đã để lại những bức thư tình say đắm thì có Liszt, Schuman, và gần đây là chàng nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn với ba trăm bức thư tình gửi về cánh vạc bay Dao Ánh của ông. Thư tình của Trịnh Công Sơn có lẽ gây nhiều xôn xao trong giới mộ điệu bởi vì một người như tôi rất ít khi nhận được chain e-mail bỗng dưng nhận được ba bốn cái e-mail của nhiều người gửi cùng một bài viết về thư tình của Trịnh Công Sơn mà họ cóp pi đâu đó trên mạng. Tôi cho rằng thư tình chỉ hay đối với người nhận thư chứ thư ông viết cho người khác thì có lẽ không thể hay hơn những bài tình ca của ông tự chúng đã là những bức thư tình tuyệt diệu rồi.

Thư tình, là biểu tượng của sự chia xa. Ở gần bên nhau chẳng ai buồn viết thư làm gì. Người ta để thì giờ mà hò hẹn đi chơi, để cầm tay nhau, hay bạo hơn nữa thì cầm chân nhau. Thư tình được viết khi người yêu đi chinh chiến phương xa. Nàng chinh phụ của Đặng Trần Côn đã mong thư chồng và mong cả bóng dáng người chinh phu hẹn hoài mà không thấy trở về Thư thường tới người không thấy tới. Bức rèm thưa lần trải bóng dương. Bóng dương mấy buổi xuyên ngang. Người sao mười hẹn chín thường đơn sai. Người ở ngoài biên cương cũng thương nhớ người vợ, người tình ở quê nhà. Nhật Trường đã thể hiện nỗi nhớ thương của người ngoài chiến trường bằng những câu hát rất thật thà nhưng đầy lãng mạn như: Thư của lính không xanh màu trời như mơ ước đâu em. Thư của lính không thơm nồng hương, không nét hoa đa tình. Thư của lính ba lô làm bàn nên nét chữ không ngaỵ Nhưng thư của lính ghi giữa rừng cây khi nhớ em thật đầy.

Còn tiếp

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s