Thấy đời mình thèm những chuyến xe

Đêm qua thức sớm xem nguyệt thực. Thấy mặt trăng màu nâu ưng ửng đỏ chứ không đỏ cái kiểu trăng huyết. Mặt trăng cũng không lớn lắm. Xong tôi đi ngủ lại. Thức giấc lần nữa thì trăng đã rụng xuống phía dưới rừng cây khô trụi lá. Liên tiếp mấy đêm liền mặt trăng sáng rọi vào cửa sổ làm tôi cứ tưởng để quên đèn ở nhà bếp hay phòng học. Ngạc nhiên là mình không còn cái cảm giác buồn bã, buôn buốt, nhức nhối như trước kia. Không lẽ mình khô kiệt cảm xúc đến như thế? Buổi sáng đọc báo thấy yahoo có rất nhiều ảnh rất đẹp của nguyệt thực. Mặt trăng to treo trên đỉnh cái obelisk thấy rõ cả nét của tường. Thức giấc nửa khuya làm gì cho nhọc xác mà cũng đâu có thấy được trăng đẹp như ảnh người ta chụp.

ảnh nguyệt thựcẢnh của AP đăng trên Yahoo.

Người ta hay nói tiền nào của ấy. Thường thì nó cũng đúng nhưng cũng có những trường hợp ngoại lệ. Thí dụ như tuần trước tôi cần một tấm lịch treo tường. Vào Borders tôi chọn một cuốn lịch của Audubon có ảnh chụp thiên nhiên rất đẹp, không đắt lắm chỉ độ mười đô la cộng thêm tiền thuế 7 phần trăm. Hôm qua vào Target mua mấy chai compressed air để thổi bụi computer. Tôi không định mua thêm lịch nhưng trong lúc tìm mua một quyển để làm sổ tay ghi chép những đề tài tôi muốn đọc thêm và nếu có thể sẽ viết bài biên khảo đọc chơi cho vui, tôi thấy một cuốn lịch treo tường mà vừa thấy nó là tôi muốn mua ngay tức khắc. Nghĩ thầm ở chỗ làm việc tôi chưa có lịch. Mấy năm nay các consultants chẳng buồn tặng lịch cho tôi vì không lấy được contract nào. Không muốn phí tiền tôi định bụng nếu nó mắc tôi sẽ không mua. Hỏi người đứng quầy thu tiền người ta nói giá của nó là một đồng. Không thể tưởng tượng được một bộ lịch như thế mà giá bán chỉ một đồng. Chỉ tiền công in có lẽ cũng phải cả chục đô la. Tôi mua ngay, đem về so ra thấy giấy của quyển lịch này chất lượng không bằng nhưng tôi yêu hình ảnh của tấm lịch này không kém gì hình ảnh của lịch Audubon. Thật ra phải nói là tôi yêu hơn.

Tháng Hai, ảnh chụp con đường lót đá, những bậc thang bằng đá bên tay trái dẫn đến một cánh cửa màu đen sẫm. Con đường đá chạy bên dưới một viaduct bằng đá. Ngoài kia cuối con đường đá là bức tường trắng của một ngôi nhà có hai cánh cửa nâu nắng rọi sáng. Ảnh chụp ở Trogir, Split-Dalmatia, Croatia.

Tháng Sáu, ảnh của những căn nhà giống như những cái hộp mái ngói nâu, tường đóng rêu, sắp hàng thoai thoải xuống theo triền núi như những bậc thang. Bên ngoài xa là những cánh đồng xanh màu mạ non, lẫn trong những thửa ruộng lúa mì đã chín màu vàng ngã sang nâu. Ảnh chụp ở Shaftesbury, Dorset, Anh.

Tháng Tám. Ảnh chụp mặt tiền của những căn phố được xây cất lắp ghép bằng những thanh gỗ hẹp. Ảnh dùng loại lense đặc biệt làm có chiều ngang có vẻ hẹp lại và dài chiều cao dài ra tạo thành một bức tranh lạ mắt với những ô chữ nhật màu trắng và những viền nâu trên vách tường khác màu. Ảnh chụp ở Baden-Wurttemberg, Đức. Thử google để tìm half-timbered fascias nhưng không tấm ảnh nào đẹp bằng tấm ảnh này.

Cứ nhìn những bức ảnh như thế này lòng tôi lại cháy bỏng muốn được đến những miền đất xa lạ ấy, ngửi không khí, ngắm người, nghe tiếng động chung quanh. Tự nhủ, chưa chắc mình đến tận nơi thì sẽ nhìn thấy cái mà người nghệ sĩ đã thu lại trong ống kính của họ. Không có đôi mắt xanh chắc gì nhìn thấy được cái đẹp. Đâu cứ thức khuya thì sẽ được nhìn trăng nguyệt thực đẹp đâu. Nói thế nhưng vẫn thèm được làm một chuyến đi xa.