Vết Chim Bay – Phạm Thiên Thư

Có lẽ những bài thơ người ta đọc khi mới lớn có ảnh hưởng lâu dài và mạnh nhất. Tôi ít đọc thơ nhưng không biết vì một tình cờ nào đó tôi đã được đọc nhiều bài thơ của Phạm Thiên Thư. Có một bài của ông không mấy được nhắc nhở dù được Cung Tiến phổ nhạc. Tôi thích bài này và trong đó có hai câu cứ theo đuổi ám ảnh tôi mãi mấy ngày hôm nay. Post lên đây để quên nó đi. Người ta nói viết ra là để quên chứ không phải để nhớ. Hôm qua đọc bài thơ trên mạng thấy cũng có nhắc đến vết chim bay. Thì đây xin mời đọc lại một bài thơ trước năm 1975. Tặng bạn đọc biết nhưng đã quên và những bạn vì trẻ quá nên chưa nghe đến.

Vết Chim Bay – Phạm Thiên Thư

Ngày xưa anh đón em
Nơi gác chuông chùa nọ
Con chim nào qua đó
Còn để dấu chân in
Anh một mình gọi nhỏ
Chim ơi biết đâu tìm
Mười năm anh qua đó
Còn vẫn dấu chân chim
Anh một mình gọi nhỏ
Em ơi biết đâu tìm

Ngày xưa anh đón em
Trên gác chuông chùa nọ
Bây giờ anh qua đó
Còn thấy chữ trong chuông

Anh khoác áo nâu sồng
Em chân trời biền biệt
Tên ai còn tha thiết
Trong tiếng chuông chiều đưa

Ngày xưa em qua đây
Cho tình anh chớm nở
Như chân chim muôn thuở
In mãi bực thềm rêu
Cõi người có bao nhiêu
Mà tình sầu vô lượng
Còn chi trong giả tướng
Hay một vết chim bay.