Rừng chiều

Dịch ngắn gọn là Rừng chiều, nếu dịch là Cánh Rừng Trong Ráng Chiều có lẽ nghe văn chương hơn.

The Grove in the Evening Sun là một truyện ngắn trong tập truyện Ngàn Cánh Hạc của Sayunari Kawabata. Trong truyện này Chikako, người đàn bà có cái bớt đen đầy lông trên ngực trái, tình nhân cũ trong một thời gian ngắn của ông bố của Kikuji, bà giáo dạy môn Trà đạo này cứ tiếp tục làm chuyện mai mối Kikuji với cô gái có cái khăn quàng đầu bằng vải sa ten màu hồng in hình ngàn cánh hạc.  Cô gái xinh đẹp và Kikuji có lẽ cũng sẽ tiến tới hôn nhân với Yukiko nếu không có sự hiện diện của bà Ota và Yumiko, con gái của bà.  Kikuji dụ dự lững lờ.  Chàng không thích sự can thiệp dàn xếp của bà Chikako và ghê tởm bà ta nhưng tính chàng không cả quyết.  Chàng thích bà Ota nhưng không có vẻ muốn tiến xa hơn.  Và chàng cũng thích vẻ đẹp của Yumiko vì cô giống bà mẹ.  Bà Chikako cương quyết ngăn cản mối liên hệ của Kikuji với bà Ota nên Chikako gọi bà Ota bảo là việc hôn nhân của Kikuji với Yukiko đã được thỏa thuận và bà Ota không được cản trở việc này.  Trước đó Fumiko cũng xin lỗi Kikuji hành động sai trái của mẹ mình.  Cô gái canh giữ không cho mẹ đi gặp Kikuji nhưng bà vẫn lén đi trong cơn mưa. Tiều tụy và yếu ớt, bà Ota khóc vùi ở ngưỡng cửa nhà của Kikuji.  Chàng dìu bà vào ngôi nhà dùng để đãi tiệc trà ở phía sau và họ pha trà uống cho ấm người.

Dưới đây là một trích đoạn trong truyện Rừng Trong Ráng Chiều của Sayunari Kawabata.

Kikuji mang những chén trà và dụng cụ pha trà ra khỏi những cái hộp ở trong góc nhà.  Chàng nhớ là cô gái họ nhà Inamura (Yukiko) đã dùng các thứ này đêm hôm trước, nhưng chàng vẫn sắp xếp tất cả mọi thứ ra.
Tay của bà Ota run rẩy.  Cái nắp chạm vào miệng ấm kêu leng keng.
Bà cúi người với lấy cái muỗng đo số lượng trà bằng tre, một giọt nước mắt của bà rơi xuống cái quai của ấm nước.
“Bố của cậu đã tử tế mua cái ấm trà của tôi để giúp đỡ tôi.”
“Thế à?  Thế mà tôi không biết.”
Kikuji không thấy xấu hổ hay phiền toái về chuyện cái ấm nấu nước này trước đây thuộc về chồng của người đàn bà.  Và chàng cũng chẳng thấy lời nói của bà có vẻ kỳ lạ, vì bà nói thật giản dị.
“Tôi không thể mang dâng trà tận tay cậu.” Bà đã pha trà xong. “Cậu đến bưng dùm tôi.”
Kikuji đến gần bếp lò, và uống trà ngay nơi đó.
Người đàn bà ngã vào lòng chàng như thể bà ngất xỉu đi.
Chàng ôm vòng ngang vai bà.  Vai bà run rẩy, hơi thở bà yếu ớt hơn.  Trong vòng tay chàng, bà mềm mại như một đứa bé.
Chàng lắc mạnh bà.
Như thể muốn bóp cổ bà, hai tay của chàng nắm lấy chỗ xương cổ và cổ.  Xương cổ của bà nhô ra lộ liễu.
“Bà không thấy sự khác biệt giữa bố tôi và tôi sao?”
“Cậu đừng nên nói như thế.”
Đôi mắt bà khép lại, giọng nói của bà thật dịu dàng.
Bà như chưa sẵn sàng quay lại từ cõi xa xôi mơ hồ nào đó.
Kikuji nói với bà ít hơn là nói với trái tim không yên tĩnh của chàng.
Chàng bị dẫn dắt vào thế giới bên kia thật dễ dàng.  Chỉ có thế giới bên kia mới không có sự phân biệt giữa chàng và bố chàng.  Cái cảm giác về thế giới bên kia thật mạnh thật rõ đến nỗi sau đó lòng chàng trở nên không yên.
Chàng tự hỏi không biết bà ta có là con người hay không.  Có thể bà ta là cái gì trước cả loài người, hay có thể bà ta là người đàn bà của nhân loại còn sót lại.
Chàng tưởng tượng ở thế giới bên kia bà Ota không phân biệt giữa ông chồng đã chết của bà với bố của Kikuji và với cả Kikuji.
“Bà nghĩ đến bố của tôi, phải không?  Bố của tôi và tôi trở nên một người?”
“Xin tha lỗi cho tôi.  Những điều tôi đã làm. Những tội lỗi tôi đã phạm.” Một giọt nước mắt đầy tràn từ nơi khóe mắt của bà.  “Tôi muốn chết.  Nếu chết được ngay bây giờ thì tốt lắm.  Cậu có vẻ như sắp bóp cổ tôi sao không tiếp tục đi.”
“Bà đừng có nói đùa những chuyện như thế.  Nhưng tôi có cảm giác như cũng muốn bóp cổ ai đó.”
“Thế à?  Cảm ơn cậu.” Bà rướn cái cổ dài.  “Cổ tôi đã gầy lắm rồi.  Cậu không gặp khó khăn đâu.”
“Thế bà có thể chết và bỏ cô con gái của bà lại à?”
“Chẳng ăn nhằm gì chuyện đó.  Tôi mòn mỏi và thế nào cũng sớm chết thôi.  Xin chăm sóc Fumiko dùm.”
“Nếu như cô ấy cũng giống như bà.”
Bất thình lình bà Ota mở mắt ra.
Kikuji cảm thấy ngạc nhiên vì những lời của mình.  Chúng phát ra một cách tự nhiên.
Không biết người đàn bà cảm thấy thế nào khi nghe chúng?
“Thấy không?  Thấy trái tim tôi đập không?  Nó chẳng đập lâu đâu.”  Bà nắm tay của Kikuji và đặt lên ngực mình.
Có lẽ trái tim của bà bắt đầu đập vì lời nói của Kikuji làm bà ngạc nhiên.
“Cậu bao nhiêu tuổi?”
Kikuji không trả lời.
“Vẫn còn ở tuổi hai mươi? Sai lầm quá.  Tôi buồn lắm.  Tôi không hiểu mình nữa.”
Chống một tay  lên nền nhà, bà nhỏm người lên nửa chừng.  Hai chân của bà xếp dưới thân hình.
Kikuji ngồi thẳng lên.
“Tôi không đến đây để làm hỏng chuyện của cậu và Yukiko.  Nhưng chuyện đã xong rồi.”
“Tôi chưa quyết định cưới cô ấy.  Nhưng sự thật là bà đã giúp tôi bôi xóa hết chuyện quá khứ – hay ít ra là nó có vẻ như thế khi bà nói thế.”
“Thật à?”
“Kurimoto cũng là người tình của bố tôi, và bà ta là người trung gian.  Tất cả những chất độc của ngày trước đã cô đọng trong người đàn bà ấy. Bố của tôi đã may mắn gặp bà là người cuối cùng trong đời ông.”
“Cậu phải gấp rút cưới Yukiko.”
“Đây là quyết định của tôi.”
Bà nhìn chàng xa vắng thẫn thờ.  Má bà trắng bệt như không có máu, và bà giơ tay sờ lên trán.
“Căn phòng như quay cuồng.”
Bà phải về nhà, bà ấy nói thế.  Kikuji gọi một chiếc tắc xi và leo vào trong xe với bà.
Bà dựa người vào một góc xe, nhắm mắt, một dáng dấp hoàn toàn yếu đuối không thể tự chăm lo cho mình.  Những hòn than cuối cùng trong lò dường như sắp tắt.
Kikuji không đưa bà vào nhà.  Khi bà ta ra khỏi xe tắc xi, những ngón tay lạnh cóng của bà nhẹ nhàng rời những ngón tay chàng.
Vào lúc hai giờ sáng, Fumiko gọi điện thoại.
“Hello.  Ông Mitani?  Mẹ tôi vừa mới . . .”
Giọng nói đứt quảng ngay lúc ấy, rồi tiếp tục vững vàng hơn. “Vừa mới chết.”
“Gì thế! Chuyện gì đã xảy ra?”
“Mẹ tôi mới mất. Bà bị đứng tim.  Bà đã uống rất nhiều loại thuốc lúc gần đây.”
Kikuji không trả lời.
“Tôi e là tôi cần ông giúp một việc, thưa ông Mitani.”
“Vâng?”
“Ông có quen thân với một vị bác sĩ nào không? Nếu có thể xin ông vui lòng mang ông ấy đến đây.”
“Bác sĩ?  Cô cần một người bác sĩ? Tôi cần phải khẩn cấp mới được.”
Kikuji rất ngạc nhiên đến thảng thốt khi nghe là chưa có ai mời bác sĩ đến. Rồi, thình lình, chàng hiểu ra.
Bà Ota đã tự tử.  Cô gái đã nhờ chàng giúp cô dấu sự thật.
“Tôi hiểu.”
“Xin làm ơn giúp tôi.”
Cô đã suy nghĩ cẩn thận trước khi gọi cho chàng, chàng biết, và như thế cô gái đã có thể nhìn thẳng vào tình thế quan trọng một cách chính xác.
Kikuji ngồi cạnh điện thoại nhắm mắt.
Chàng nhìn thấy nắng chiều như chàng đã nhìn thấy cái nắng này trong đêm chàng trải qua với bà Ota: nắng chiều xuyên qua cửa sổ xe lửa, phía sau rừng của chùa Hommonji.

Mặt trời đỏ dường như chảy xuống trên những cành cây.
Cánh rừng vẫn tối tăm vì ngược nắng.
Ánh nắng tràn qua các cành cây chìm vào trong mắt chàng, và chàng nhắm mắt lại.
Những con hạc trắng từ trên cái khăn quàng đầu của cô gái họ Inamura bay ngang nắng chiều còn vương trong mắt chàng.

2 thoughts on “Rừng chiều”

    1. Không biết tại sao, mình đọc đủ thứ tác giả ở nhiều quốc gia, thỉnh thoảng vẫn trở lại đi tìm đọc các tác giả Nhật. Có cái gì đó gần gũi với người Việt hơn. Tác giả Hàn sau này mình cũng thấy thích.

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s