Sáng Chủ Nhật đẹp trời

Liên tiếp hai ngày nắng nhiều.  Sáng hôm qua tôi ngồi nhìn ra cửa sổ ở phòng học, ngắm nắng lên từ từ nhuộm hồng rừng cây sau nhà.  Sau lưng tôi nắng xuyên qua cửa sổ rộng phía phòng khách rọi lên lưng tôi làm khắp người tôi nhuộm nắng.  Tóc tôi sáng rực như tỏa hào quang.

Trưa qua tôi đưa hai cô bé đi chợ.  Trong khi cô lớn đi chọn quần áo tôi vào trong Borders mua sách.  Tôi nghĩ nếu tiệm Borders này không có nắng tràn vào như thế này có lẽ nó chẳng quyến rũ tôi đến thế.

Đọc hết quyển Ngàn Cánh Hạc, đọc lại và ghi chép, tôi thấy bức rức vì mất thì giờ khi viết tay khi dùng computer.  Sách của thư viện nên tôi không thể ghi chú thẳng vào quyển sách.  Vì thế tôi định bụng vào Borders sẽ mua cả hai quyển Ngàn Cánh Hạc và Xứ Tuyết.  Có thể nói tôi không phải là người thuần túy yêu sách.  Những người yêu sách họ tâng tiu quyển sách lắm, giữ cho mới cho đẹp cẩn trọng.  Tôi thì khác.  Nếu tôi mà thích quyển sách cần phải đọc lại hay ghi chú tôi thường ghi thẳng vào quyển sách.  Có những quyển tôi ghi chi chít đến độ phải dùng keo ghép thêm vài tờ giấy trắng ở bìa sau, cảm nghĩ riêng, đoạn nào có thể trích dịch nếu tôi viết bài nhận định, hay điểm sách.  Một quyển sách hay có thể nói lên cùng lúc nhiều chủ đề nên trang nào có thể dùng cho chủ đề nào.

Ở Borders tôi không tìm thấy Ngàn Cánh Hạc mà chỉ thấy Xứ Tuyết.  Quyển sách mỏng dính cùng với coupon giảm giá 30 phần trăm tôi mua với giá hơn 11 đồng.  Và tôi cũng mua một quyển sách về nhiếp ảnh để… xem hình.  Công nhận là ở Mỹ này có nhiều thứ quyến rũ tôi vô cùng.  Sách về nhiếp ảnh trong thư viện nhiều lắm nhưng tôi muốn có một quyển để đọc thêm.

Thật ra tôi muốn tìm một quyển sách về kiến trúc để xem nó nói về những ngôi nhà kiểu xưa, thời Tudor chẳng hạn.  Không hiểu sao tôi rất yêu kiến trúc của những ngôi nhà, chỉ thích nhìn thôi chứ không thèm muốn có nó.  Chỉ nhìn thấy bên ngoài nay dự định viết một truyện ngắn dùng bối cảnh là ngôi nhà tudor tôi lại tự hỏi bên trong của nó ra thế nào, dĩ nhiên trang trí nội thất thì mỗi người có mỗi gu khác nhau.  Tôi vốn kém mắt thẩm mỹ nên không tự tưởng tượng được vì thế muốn tìm hình để xem. Có nhiều sách về kiến trúc nhưng không có loại nhà tôi muốn tìm và có nhiều kiểu trang trí nội thất sang trọng quá không giống như trí óc tôi phác họa.

Có người mách bảo nên tìm xem phim Cherry Blossom nếu có thể được và tôi tìm được phim này qua hệ thống thư viện vùng tôi ở.  Không biết đây có đúng là phim mà người giới thiệu nhắc đến hay không.  Nội dung của phim nói về một người đàn ông Đức tên là Rudi.  Vợ ông, Trudi, được bác sĩ báo cho biết là Rudi bị bệnh nan y và ông sắp chết trong một thời gian rất ngắn.  Bác sĩ bảo là bà nên cùng với ông làm một chuyến phiêu lưu và bà đề nghị ông đưa bà đi thăm các con đang sinh sống làm việc ở xa.  Đây là một điểm yếu về mặt hợp lý của phim bởi vì bác sĩ không thể nói cho vợ của bệnh nhân biết là bệnh nhân sắp chết trong khi bệnh nhân mù tịt về tình trạnh sức khỏe của mình.  Phim có phụ đề tiếng Anh và thỉnh thoảng nhân vật nói tiếng Anh.  Tuy nhiên trước khi Rudi chết thì Trudi lại chết trong giấc ngủ lúc hai ông bà đang viếng người con cả. Vốn được vợ yêu thương săn sóc chu đáo nay bất thình lình bà qua đời nên ông trở nên hụt hẩng trong đời sống.  Người con cả có vợ con nên không thể ông bố sống chung và ông đi qua Nhật ở với người con trai kế chưa có vợ trong một căn chung cư nhỏ hẹp.  Hằng ngày ông vào phố đang lúc mùa anh đào nở.  Hoa anh đào nở tượng trưng cho sự vô thường của cuộc đời, chỉ xuất hiện trong chừng một tuần với tất cả cái đẹp của nó rồi sau đó tàn rụi.  Trong vườn anh đào ông gặp một cô bé trình diễn điệu múa Futo là một kiểu khiêu vũ mà vợ ông rất thích.  Bà muốn trở thành một vũ công Futo nhưng ông không cho phép.  Vũ công của điệu vũ này đánh phấn trắng trên mặt lối trang điểm trông lạ và đáng sợ.  Qua điệu vũ họ truyền tâm tình, nỗi lòng với những người thân đã mất như cô bé muốn tỏ lòng thương nhớ người mẹ đã qua đời.  Cô bé mười tám tuổi này là một người không nhà sống trong một túp lều ở một công viên trở thành bạn của ông. Khi ông muốn đi thăm núi Phú Sĩ cô đưa ông đi.  Những ngày đầu trời sương mù nhiều nên không thấy núi.  Trong lúc ở khách sạn ông ngã bệnh và cô gái tên Yu đã săn sóc ông. Tất cả tiền bạc ông mang theo ông để lại cho Yu.  Phim kết thúc lúc con trai ông đến đem tro thiêu của ông về và chôn vào chỗ đã chôn tro của Trudi.  Bộ phim cho thấy sự khác biệt của hai nền văn hóa Nhật Đức.  Người xem có cảm tưởng văn hóa Nhật đối đãi tử tế với người già hơn là người Đức đối đãi với cha mẹ già của họ.

Còn quyển Ngàn Cánh Hạc tôi sẽ kể cho bạn Gió nghe vào lúc khác khi tôi có thì giờ nhiều hơn và có lẽ sau khi tôi đọc quyển Xứ Tuyết.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s