Con chích chòe

Thường đón chung chuyến xe lửa với tôi có một cô bé Việt Nam.  Cô bé rất bé, như là một con chim chích chòe vậy.  A, đến đây tôi xin rút lời.  Tôi chưa hề thấy con chim chích chòe bao giờ nhưng tưởng tượng là nó vừa bé vừa xinh.

Chắc chắn là cô phải thấp hơn tôi.  Thấp hơn tôi là chuyện khó xảy ra, nhất là ở xứ Mỹ, người trẻ luôn luôn cao lớn hơn người già. Cô bé hơn một con bé Việt mười hai tuổi.  Cô học xong đại học và đang làm việc cho một trường đại học Y khoa trong ban nghiên cứu.  Tôi biết vì có vài lần chúng tôi nói chuyện với nhau.

Có một buổi sáng cô đứng đón xe lửa gần tôi.  Cô có một cái khăn quàng crochet màu trắng rất dài.  Tôi hỏi cô mua ở đâu cô nói quà tặng của bà ngoại ở Việt Nam.  Cô tưởng tôi là người Philippine.  Chuyện này bình thường, người Philippine hễ gặp tôi là nói chuyện bằng ngôn ngữ của họ ngay lập tức.  Chúng tôi nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt, cô chỉ mới qua Mỹ chừng mười năm nên nói tiếng Việt rất giỏi.  Trước khi ra trường đi làm cô giúp mẹ cô làm trong tiệm làm móng tay của mẹ.

Cô nói chuyện giọng nói nhỏ xíu, cái lỗ mũi nhỏ xíu của cô nhăn lên mỗi khi cô cười.  Cô ăn mặc khá xốc xếch, ngay cả những khi cô cố ý chưng diện, có lẽ vì mái tóc dài mà quăn và thường khi rối bù.  Cô thích mặc halter.  Thường, cách ăn mặc này khá lộ liễu nhưng vì cô nhỏ người quá nên cách ăn mặc này càng làm cô có vẻ bé con hơn.  Mặt mũi khá xinh.  Tôi có lúc định mời cô về nhà chơi để giới thiệu với một người cháu.  Chú bé này cần mẫn, hiền lành dễ thương, đang học lấy tiến sĩ.  Chú lận đận đường tình duyên và vì mãi mê vừa học vừa làm nên đã ba mươi mà vẫn mồ côi.  Tuy nhiên người ta thường hay nói ở đời có bốn cái ngu, làm mai lãnh nợ gác cu cầm chầu.  Làm mai là cái nghề ngu nhất, nghĩ thế nên thôi.

Tối thứ Sáu cô lên xe lửa ngồi băng ghế trước mặt tôi.  Cô cười chào nhưng không ngồi cạnh tôi.  Cùng đi với cô có một chú bé khá cao lớn, da ngăm đen như người Trung Đông hay Ấn Độ.  Chú còn trẻ mà tóc chú bạc lấm tấm vì chú húi ngắn nên tôi thấy tóc bạc rất nhiều.  Cả hai có vẻ thân mật nhưng không suồng sả.  Thỉnh thoảng chú quàng vài cô có vẻ như dọa cù lét cô. Hai người châu đầu vào nhau bàn tán gì về một quyển catalogue về một trường đại học nào đó.  Có lúc tôi nghe cô bé nói về bữa tiệc với các món ăn và chú bé hỏi “tôi có thể đến dự không?”  Cô bé nói có chứ, dĩ nhiên rồi.  Cô cười khúc khích luôn làm tôi tưởng tượng đến cái mũi nhăn của cô.

Tôi nghĩ tôi đang chứng kiến một mối tình chớm nở trên xe lửa.  Rồi có một ngày nào đó tôi sẽ viết về những chuyện tình hạnh phúc, kẻo người ta bảo rằng những cuộc tình  hạnh phúc chẳng có gì để kể.