Thêm một ông già dễ thương

Buổi chiều đi làm về tôi phải đi bộ một quảng đường, ngắn thôi.  Ra khỏi building tôi làm việc, băng qua một con đường, vào trong một tòa nhà có đường đưa vào trạm xe lửa.  Có nghĩa là mình đi từ một chỗ này qua một chỗ khác chừng vài trăm yard mà không phải ra ngoài trời nên tránh mưa tránh tuyết.  Lên một cầu thang một bên là đi bộ lên hay xuống, còn một bên là thang tự động cuốn lên.  Người nào vội vàng thì vừa bước lên còn thang thì cứ tiếp tục cuốn.  Lên khỏi cầu thang là một cánh cửa mở ra chỗ bến xe lửa đậu.  Những cái bến này được gọi là platform, cao hơn đường rầy xe lửa chừng hai thước.  Nó như một cái sàn dài đúc bằng bê tông.  Khách chờ nơi đây khi xe lửa cập bến là bước vào xe lửa.  Cửa xe lửa mở ngang tầm với sàn chờ này.  Dọc theo sàn xe lửa người ta để nhiều băng ghế cho khách ngồi.  Mỗi băng ghế có thể ngồi bốn hay năm người.  Xe lửa của tôi đi luôn luôn chờ sẵn tại bến trong khi các tuyến đường khác khách phải chờ khá lâu xe lửa mới cập bến.  Chuyến tôi về mỗi chiều là một chuyến tốc hành.  Xe lửa chỉ đỗ ở những bến cố định.  Chuyến sau chuyến tôi đi chừng mười lăm phút là một chuyến bình thường, ngừng ở tất cả mọi trạm.  Có nhiều người đến sớm nhưng không đi được chuyến tốc hành họ chờ để đi chuyến sau và ngồi trên những hàng ghế dài trên sàn của bến xe.

Trên một trong những băng ghế ấy có một người đàn ông, chừng hơn sáu mươi.  Ông rất cao và gầy.  Tôi biết ông cao vì ông ngồi mà thấy chân ông dài lắm.  Da của ông trắng xanh, nên trông ông không có vẻ khỏe.  Ông thường đội một cái mũ len xám trông ông càng có vẻ yếu đuối hơn.

Tôi hay suy nghĩ và hay cười một mình.  Ai nói cái gì đó tôi tức cười là tôi cứ nghĩ và cười tủm tỉm.  Có một người nói cho tôi nghe ông thỉnh thoảng ra quán uống rượu.  Tôi hỏi sao không uống ở nhà bộ ở nhà không có rượu sao.  Người ấy nói ra quán có người ta hầu.  Người ta hỏi thưa ông ông uống gì.  Rồi nói chêm thêm một câu hay người ta nói, cái thằng kia mày uống gì thì bảo.  Tôi nghe bắt tức cười nên cười tủm tỉm lúc đi về.

Cái ông già (thật ra tôi không nên nói là ông già vì ông ấy còn trẻ nhưng gọi ông trẻ thì hơi kỳ, vả lại gọi là ông già để mình có tự minh bạch là không có tình ý gì với ông, hê hê, rào trước đón sau quá) da trắng xanh ấy thường hay nhìn tôi.  Tôi thỉnh thoảng bắt gặp ông nhìn tôi, vẻ thân thiện, mặt hình như muốn cười.  Và tự khi tôi thấy ông nhìn tôi, chiều nào đi ngang chỗ ông ngồi tôi cố gắng đi thẳng lưng hơn, vuốt tóc cho thẳng, kéo áo quần cho thẳng để mình không có vẻ bèo nhèo, già cọm.  Để làm gì?  Bản chất đàn bà ấy mà. Thấy đàn ông nhìn thì chỉ sợ mình xấu xí.  Mỗi lần thấy ông nhìn tôi, tôi vẫn hằng ước ao mình trẻ hơn hai mươi tuổi để làm vui mắt của ông hơn.

Rồi giữa lúc tôi đang nghĩ về câu nói mà tôi thấy tức cười và cười tủm tỉm, ông già nhìn tôi và tưởng tôi cười với ông.  Tôi ngượng ngùng quay mặt đi, và đỏ mặt.  Vâng, tôi vẫn còn đỏ mặt lãng nhách như thế.

Chiều nay đi vể, tôi nghe như mình kiệt lực.  Bước chân tôi nặng như không nhấc nổi.  Tôi đứng dưới chân cái thang cuốn mà dùng dằng chưa muốn bước lên.  Tôi chỉ muốn tìm một góc nào chúi xuống nằm và biến mất cho rồi.  Bỗng dưng tôi có cảm giác có người nhìn tôi.  Tôi quay người và bắt gặp ông già da trắng xanh.  Ông nói Hi! Và ông mỉm cười.  Tôi trả lời Hi! Nhưng dường như tôi ngại phải nói chuyện nên bước nhanh lên thang cuốn và đi một mạch lên xe lửa.  Tôi không kiêu căng, nhưng tôi ngại phải nói chuyện khi tôi bỗng dưng kiệt lực.

Những người già thường dễ thương.  Tôi cũng dễ thương bởi vì tôi cũng già.