Nhớ Anh Suốt Đời

chim trong đám lá

Chú chim robin đang hót một mình “Ta ở trời Tây nhớ trời đông.  Nhớ từng sợi khói bay phiêu bồng (Thơ Kim Tuấn)”  Hay “lòng cuồng điên vì nhớ ôi đâu người đâu ân tình…”

nắng xanh

Nắng xanh.

Hôm qua nói chuyện với một người bạn lớn.  Tôi cứ giục anh thôi anh đi uống cà phê đi, sau đó tôi đi chợ mua thức ăn.  Chợ farm nối liền với một trại bán hoa nên tôi thơ thẩn vào xem hoa và chụp ảnh.  Đang đi tôi bỗng nghe giọng hai người nói chuyện với nhau ở bên kia hàng tùng rất cao, người ta đã chiết ra thành từng chậu chỉ cần mang về đào lỗ chôn gốc xuống mà trồng.  Giọng người đàn ông trầm ấm có vẻ đùa cợt “Then, you’ll forget me!” Người kia trả lời, giọng cao rất trẻ vẻ nũng nịu.  “I’ll miss you until the end of my life.”  Ha, nghe có vẻ tình tứ làm tôi tò mò muốn xem hai người đang trò chuyện.  Tôi đi vòng qua phía bên kia hàng tùng.  Hai người đã thốt lên câu nói trên là hai người già.  Tôi không thấy mặt người đàn ông, nhưng giọng nói có vẻ trẻ trung.  Còn người đàn bà là một bà cụ đâu chừng 70 hay hơn vẻ móm mém dù đã có mang hàm răng giả.  Tôi đi chỗ khác suy nghĩ và, cười.  Tôi không biết câu chuyện bắt đầu như thế nào và vì sao người đàn ông nói “Rồi em sẽ quên anh.”  Tiếng Anh có một điểm thú vị là nó không phân biệt danh xưng.  Chữ you có thể muốn hiểu sao cũng được.  Ở đây tôi xin dùng chữ em để chỉ bà cụ.  Rất có thể người đàn ông kia nhỏ hơn bà cụ chừng một con giáp.  Tuy nhiên tôi nghĩ là bà cụ nói thật khi bà tuyên bố “Em nhớ anh suốt đời.”  Vì bà đã già đến thế thì ngày cuối cùng của bà không mấy xa, có thể năm năm hay có thể đêm nay hay đêm mai.  Và vì thế chắc chắn bà sẽ nhớ người đàn ông kia đến suốt cuộc đời.  Và tôi nghĩ người đàn ông có thể cũng có nhiều dụng ý.  Rồi em sẽ quên anh.  Xem chừng trí nhớ của bà cụ cũng đang phai tàn. Tôi lẩn thẩn nghĩ đến cách dùng của tiếng Anh và tiếng Việt.  Bà cụ dùng chữ miss nên tôi dịch là chữ nhớ.  Thật ra chữ nhớ của tiếng Việt có hai nghĩa.  Nhớ có thể là remember, nhớ cũng có thể là miss.  Miss là nhớ trong đó có tình cảm, tình thân.  Thí dụ như:

Nhớ ai như nhớ thuốc lào.
Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên.” Hay như:

“Anh nhớ em, em hới anh nhớ em
Không gì hơn bằng những buổi chiều đêm
Mà ánh sáng lan dần trong bóng tối.”

Remember là nhớ nhưng không hẳn là có tình cảm, có thể có nhưng cũng có thể không, phần lớn được dùng như công dụng của bộ óc.  Nhớ không có tình cảm như bố bảo “Nhớ đổ rác.”

Tôi chỉ còn nghỉ hôm nay, ngày mai sẽ đi làm trở lại.  Viết xong bài này là tôi sẽ bắt đầu chăm chỉ viết bài điểm sách và rất có thể sẽ vắng mặt trên blog vài ba hôm cho đến vài ba tuần.  Blogging đối với tôi cũng giống như chơi sudoku hay chơi ô chữ.  Có thể ghiền và rất mất thì giờ.