Giữa Hai Vì Sao

Lấy ý từ câu thơ “em có về ăn cưới những vì sao” của Hoàng Anh Tuấn.

Tôi nghỉ làm ngày thứ Sáu và ngày thứ Hai.  Định nói là được nghỉ nhưng thật ra là bị nghỉ.  New Jersey và một số tiểu bang thiếu ngân quỹ nên bắt buộc nhân viên (có liên hệ đến chính quyền) nghỉ không ăn lương (furlough).  California bị bắt nghỉ nhiều hơn New Jersey.  Tôi bị bắt nghỉ mỗi tháng một ngày.  Tôi lấy cuối tháng Năm đầu tháng Sáu cộng thêm hai ngày cuối tuần là được nghỉ bốn ngày.  Có nghĩa là có một tuần tiền lương của tôi bị giảm xuống 40 phần trăm.  Người Mỹ họ cằn nhằn than thở thậm chí chửi bới rất nhiều.  Tôi vốn an phận biết mình chẳng là gì nên tự an ủi, không bị đói, không bị lạnh, không bị ngủ ngoài đường, nên có nghèo thêm chút đỉnh cũng không sao.  Mất ngủ vài đêm tôi như người bị kiệt sức vì thế bị nghỉ vài ngày dưỡng sức có thể đây cũng là điều đáng mừng.  Có người hỏi nghỉ bốn ngày làm gì, tôi trả lời tôi sẽ làm biếng.  Có cơ hội được làm biếng là một hạnh phúc, phải không?

Thế là sáng nay thức dậy sớm như mọi ngày.  Thay vì vội vã chạy ra khỏi cửa, tôi mở nước nóng vào bồn tắm và nằm ngâm.  Nước nguội thì mở thêm nước nóng, cho đến khi tôi chán.  Bây giờ thì pha một ly trà nóng và như một vầng trăng soi bóng trên mặt hồ tôi soi hồn tôi trên mặt computer.  Thật là một hạnh phúc.

Trời đang mưa.  Mưa từ hồi 4 giờ sáng.  Mưa nhiều nên không nghe tiếng chim chắc là dúi đầu vào cánh của nhau mà ngủ.  Cánh rừng đằng sau nhà tôi dầy và xanh những lá che khuất hết khoảng trời không chỉ nhìn thấy lúc mùa đông.  Mưa nhiều cho giếng thêm sâu nhiều nước.  Nhà tôi dùng nước giếng.  Năm mới dọn về trời hạn hán lúc nào cũng sợ là thiếu nước để dùng. Tôi thức giấc lúc 2:30 trăn trở mãi không ngủ được, lò dò lang thang trên mạng đọc báo và đọc blog.  Cám ơn có người chúc ngủ ngon và dễ thương.  Nhận ra tính mình dễ ghét thật.  Cái tật nói thẳng luôn làm người ta phật ý.  Có lẽ nên tu hành nhiều một chút tập dễ thương để có người ca rằng may mà có em.  Cái yahoo plus này có gì trục trặc mà ăn hết cái danh sách người vào blog tôi.  Mở ra không thấy ai vào liên tiếp mấy ngày.  Chắc là không ai vào thật.  Không sao, đây chỉ là những chuyện bâng quơ mình nói mình nghe.

Tôi bắt đầu viết nhật ký năm tôi chín tuổi.  Anh tôi lớn hơn tôi mười chín tuổi mới cưới vợ.  Chị dâu tôi lớn hơn tôi mười tuổi.  Thầy giáo Nguyễn Hữu Luận dạy lớp ba bảo tập viết nhật ký để có thể làm luận văn hay.  Tôi rứt mấy tờ giấy đôi chính giữa tập, gấp lại lấy kim may thành một quyển sổ nhỏ để viết nhật ký.  Có lẽ tôi là một đứa trẻ cô đơn, vì thế những vui buồn lo âu của một đứa trẻ chín tuổi tôi đều viết vào nhật ký.  Người thích đọc nhật ký của tôi là bà chị dâu của tôi.  Tôi không muốn ai biết những thầm kín riêng tư của mình nhưng bà chị dâu của tôi khôn vàng trời, tôi dấu đâu chị cũng tìm được.  Tôi không xem blog là một dạng nhật ký bởi vì không ai dám nói những gì thầm kín riêng tư.   Ngay cả một suy nghĩ thật cũng chẳng ai dám phơi bày cho dù bên kia mặt hồ ảo không ai biết mình là ai.  Blog có cái duyên của nó.  Có lẽ vì thế mà quyển Diary of Bridget Jones là quyển sách bán chạy được quay thành phim bởi vì trong cái thú nhận những ngây ngô, lỗi lầm, mơ ước, hy vọng, và thất bại của tác giả viết dưới dạng nhật ký quyến sách làm cho độc giả tìm thấy một chút con người thật, tâm hồn thật của chính mình.

Thế là tôi có hai ngày extra để làm biếng.  Nhưng không biết phải làm biếng như thế nào đây.  Tôi đã đọc xong quyển Snow của Orhan Pamuk, nhà văn đoạt giải Nobel năm 2006.  Đọc và ghi chú cẩn thận.  Tôi có thể viết một bài điểm sách tuy nhiên muốn bài điểm sách có chất lượng tôi phải đọc một vài quyển khác cũng của Pamuk thí dụ như My name is Red, The White Castle và The Black Book.  Tuy nhiên nói thật tôi không có hứng viết về tác giả này.  Tuy là ông được giải Nobel nhưng văn ông đọc rất chán.  Khó mà nói quyển Snow là tác phẩm văn học, có nhà phê bình gọi nó là political thriller (sách trinh thám có tính cách chính trị).  Tôi chỉ thấy nó là một quyển sách thuần về chính trị như hai ba nhà chính trị sa lông ngồi đó bàn cãi với nhau nó thiếu tính chất quyến rũ lôi cuốn của một thriller.  Thriller là phải hấp dẫn như quyển Da Vinci Code hay một số sách của John Grisham, Tom Clancy, v.v…  Một người bạn của tôi cũng là người Thổ Nhĩ Kỳ nói rằng bà thấy có nhiều tiểu thuyết gia người Thổ Nhĩ Kỳ viết hay hơn Pamuk.  Vì ông đã được giải Nobel, là một giải có giá trị tài chánh cao nhất và cũng quí giá nhất nếu nói về mặt phát biểu tiếng nói nhân quyền của nhân loại, không ai dám chê.  Bởi vì chê đúng thì người ta cho là minh ghen tị.  Còn chê sai thì lòi cái ngu dốt của mình.  Còn chưa hề viết quyển sách nào thì làm sao dám chê văn hào giải Nobel.  Nhưng nghĩ cho cùng, người ta không bắt buộc phải biết làm ra một chiếc xe để có thể nhận xét chiếc xe này đẹp hơn hay tốt hơn chiếc xe khác.  Dĩ nhiên cái này đẹp hơn hay tốt hơn cái khác cũng chỉ tùy theo cảm nhận của mỗi người.  Một trong những lý do truyện của Pamuk không hấp dẫn tôi là bởi vì tôi không nhìn thấy tiếng nói vận mệnh của dân tộc tôi trong đó.

Tôi đặt mua quyển The Noodle Maker nó đã đến được mấy ngày.  Alice Munro được trao giải Man Booker thế giới.  Tôi có truyện ngắn của bà.  Tôi có quyển Tân văn và Ngẫm Chuyện Nhân Sinh của nhà văn Vương Trùng Dương do chính tác giả ký tặng chưa đọc.Tôi muốn viết tạp ghi về hoa trúc đào và phù dung.  Phải chi có một vị đại ca nào đó ra lệnh hay đặt cọc viết một bài theo chủ đề gì thì chắc là tôi không phải suy nghĩ đắn đo. Làm biếng kiểu này hai ngày không thấm vào đâu.  Tôi vẫn thường ước ao được có người nuôi cơm ngày hai bữa để tôi có thể làm biếng và soi bóng mình qua mặt hồ ảo ảnh của văn chương.

Bây giờ là buổi sáng.  Những người tôi quen ở bên kia trời đang nghĩ gì làm gì?  Những người trên xe lửa đi đến cơ quan đang nghĩ gì làm gì.  Nơi tôi là buổi sáng thì ở đâu đó trên quả địa cầu hiện là bóng tối.  Tôi đang là sao Mai thì có người đang là sao hôm như trong một câu thơ mà tôi không còn nhớ tên tác giả “buổi sáng em là sao Sâm buổi chiều em là sao Thương và tôi mơ theo em suốt sáng suốt chiều”.  Hay một câu thơ khác “đang quân hoài qui nhật thị thiếp đoạn trường thì”.  Đọc thơ và nhớ đến thơ cho đời thêm thi vị chớ thật ra quân cũng chẳng hoài qui mà thiếp thì cũng chẳng có nỗi đoạn trường nào cả.  Những người đang ở bên trời đông có ai nghĩ nhớ đến những người đang ở bên trời Tây.

Cho người ở bên trời đang tối hay chưa sáng:

Chốn Hàm Dương chàng còn ngoảnh lại
Bến Tiêu Tương thiếp hãy trông sang
Cây Hàm Dương cách Tiêu Tương
Khói Tiêu Tương cách Hàm Dương mấy trùng
Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy
Thấy xanh xanh những mấy hàng dâu
Hàng dâu xanh ngắt một màu
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s