Quán Cà Phê Làm Tôi Suy Nghĩ Nhiều Nhất

cafe momaTôi thích xem tranh nên hay đi viện Bảo Tàng Nghệ Thuật.  Cái cafe làm tôi suy nghĩ nhiều nhất là cái café bên trong Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Hiện Đại của New York (MoMA hay Museum of Modern Art of New York).  Quán cà phê nằm ở tầng hai dẫn ra một ban công.  Từ ban công khách có thể nhìn xuống công viên bên trong viện bảo tàng nơi trưng bày bằng các tượng điêu khắc mỹ thuật bằng đá và đồng đen.  Hôm ấy là một ngày đầu tháng năm trời vẫn còn khá lạnh, nhất là hôm ấy gió mạnh.  Sau khi đi xem nhiều nơi trong viện bảo tàng tôi thấy đói nên đến viếng quán café này.  Trước đó tôi đứng dưới công viên có tượng điêu khắc nhìn lên ban công của quán café tôi tự nhủ ngồi ở ban công vừa uống cà phê ăn bánh ngọt hay ăn trưa ngắm các tượng điêu khắc chắc là thú vị.  Lúc ấy vào giờ ăn trưa quán rất đông, người ta xếp hàng chờ vào rất dài.

Bạn đồng hành với tôi cộng thêm tôi nữa là bốn người.  Tất cả đều đã có công ăn việc làm, không ai giàu cả nhưng cũng chẳng phải nghèo.  Chúng tôi cùng có một quá khứ nghèo nàn vất vả của những năm vừa làm vừa học ở Mỹ nên nói chung đều thận trọng trong chuyện chi tiêu.  Trong đám có lẽ chỉ có tôi là người tiêu tiền bạt mạng nhất.  Ngoài cửa café có một bảng liệt kê món ăn và giá cả.  Tôi liếc nhìn một ly kem chừng hai muỗng kem tròn (scoop) khoảng năm đô la.  Món ăn chính như gà, heo, bò từ hai chục cho đến hai mươi lăm đô la.  Tôi nhẩm tính bọn tôi đi bốn người, một bữa ăn trưa ở café này làm tôi tốn ít nhất là cũng phải một trăm năm chục đô la, và phải xếp hàng ít ra là bốn mươi lăm phút.  Bàn qua tính lại tôi là thiểu số phải phục tùng đa số.  Thế là bọn tôi bỏ hàng, ra bên ngoài viện Bảo Tàng mỗi người mua một cái hotdog một lon soda, thế là xong một bữa ăn trưa dưới năm đô la cho mỗi người.  Không ai nói gì đến quán café này nữa cả.  Tuy nhiên, lòng tôi vẫn luôn nhớ cái dằng co trong lòng tôi lúc đó.  Tôi muốn biết cái cảm giác của một người ngồi ở ban công trong một viện bảo tàng nổi tiếng, trong gió se se lạnh, ngó xuống một công viên đầy những pho tượng điêu khắc mỹ thuật.  Để làm gì?  Để về sau nếu tôi có viết truyện tôi sẽ mang cảm giác ấy vào trong truyện.  Thì cứ tưởng tượng ra.  Dựa vào cảm giác thật sẽ dễ viết hơn.  Chừng nào thì viết?  Chắc phải chờ tới già, về hưu mới có thì giờ viết.  Trời đất, chờ đến đó thì đâu còn nhớ nữa.  Chuyện mới tuần trước còn không nhớ làm sao mà để dành cảm giác cho đến mấy chục năm sau.  Bộ khùng sao mà bỏ cả mấy chục đô la để mua cái cảm giác phù du đó?  Ờ mà có cái gì mà không là phù du đâu.  Một khoảnh khắc được ghi nhận còn hơn cả đời trôi qua không cảm giác.  Dù biết rằng cái cảm giác đó rất phù du tôi vẫn muốn bỏ ra ngần ấy tiền để mua cái cảm giác đó.  Tôi không nói lời nào với những người đồng hành về ý muốn của tôi, nhưng tôi vẫn nhớ hoài quán cà phê ấy.  Một ngày nào đó tôi sẽ trở lại MoMA một buổi sáng đầu tháng năm gió vẫn còn se lạnh và tôi sẽ ngồi ở cái ban công ấy rồi ngó xuống công viên ấy.  Và tôi hy vọng sẽ cảm thấy một cái gì đó phù du nhưng có thật trong vòng một bữa ăn.