Ngỗng Canada hoang

ngỗng canada

Mấy hôm nay mưa dầm.  Đêm qua nằm nghe mưa rào rào trên mái nhà, tưởng tượng những cơn mưa ở Việt Nam.  Sáng đi làm vẫn còn mưa nhưng đến giờ ăn trưa thì bỗng có chút nắng lên.  Như thông lệ tôi xách máy chụp hình đi bộ vẫn theo lối đi hằng ngày con đường nhỏ dọc bờ sông.  Tôi thường khi nhìn thấy cặp ngỗng trời canada thẩn thơ trong bãi đất trống cạnh bãi đậu xe.  Tôi đi đến gần bờ sông thì thấy cặp ngỗng trời có thêm ba đứa con bé xíu.  Tấm hình này chỉ chụp được hai con ngỗng con, còn con kia thì dỗi bố mẹ nên đi nằm cách xa ra, nãy giờ tôi cố post tấm hình con ngỗng con nhưng internet có cái gì trục trặc mà post không được.

Tôi đang đọc quyển Snow của Orhan Pamuk.  Nhân vật chính tên Ka (có nghĩa là Snow) nói đến một nỗi im lặng trong lòng.  Cái im lặng này như là cái im lặng của tuyết là cái thúc đẩy ông làm thơ.  Có nhiều nhà văn nhà thơ than phiền là họ viết văn vì họ thấy cô đơn ghê gớm.  Tôi không bao giờ cảm thấy cô đơn.  Tôi được bao bọc bởi người thân và hạnh phúc.  Tuy nhiên tôi rất thèm có sự yên lặng tĩnh mịch trong lòng mình.  Thèm một sự vắng lặng mà không có gì chung quanh mình ngoài những con chữ đang chờ chạy ra những đầu ngón tay.  Đôi khi tôi thèm bị lãng quên, cứ để tôi ngồi một xó nào đó với sách vở và những ý tưởng ngổn ngang.