Giữa tuần rồi

Thế là đã thứ Tư, giữa tuần rồi, chỉ cần ráng thêm chút nữa là hết tuần. Có vài chi tiết mới trong việc làm của tôi. Thứ nhất, tôi được lên lương. Chỉ có 1.9 phần trăm thôi nhưng có còn hơn không, nhất là sau mười năm dậm chân (kêu trời) tại chỗ. Có người cằn nhằn bảo rằng it’s a big laugh. Còn tôi thì rất mừng, có lúc nghĩ mình không xứng đáng (dĩ nhiên không nên nói ra). Thứ hai, tôi có thêm project mới. Đến mùa xây cất, chắc là bận bịu nên ít “tám” hơn. Nói thì nói vậy, chứ viết với tôi như là thở vậy, thoi thóp thì cũng thở, vẫn thở.

Tôi thức giấc lúc ba giờ sáng, nằm yên trên giường nghe mưa. Mưa xuân. Mưa từ hôm qua suốt ngày, qua đêm, đến sáng mưa nhẹ hạt hơn. Tôi nghe tiếng thú cắn nhau trên đồi sau nhà. Tự hỏi không biết con mèo hoang Boyfriend có bị gì không. Con mèo vàng Ginger thỉnh thoảng vẫn đến ăn, trông nó đẹp đẽ sạch sẽ, như mới vừa chạy ra khỏi một căn nhà giàu có nào đó để rong chơi. Còn Boyfriend thì lấm lem vàng xỉn ở những chỗ có lông màu trắng. Cái chân đau bên trái phía sau có vẻ như đã lành dù đi vẫn còn hơi khệnh khạng. Buổi sáng trước khi đi làm tôi thường thấy nó nằm trong cái ổ ông Tám làm cho nó chờ ăn. Dẫu sợ trễ tôi vẫn hâm nóng canh và thịt gà mang thêm một ít thức ăn khô dành cho mèo cho nó. Lúc sau này nó béo to ra, có vẻ khỏe hơn.

Nằm trên giường tôi nhớ đến một chi tiết trong truyện “Cuốn Theo Chiều Gió.”  Bà mẹ của nàng Scarlett, trên giường hấp hối bỗng ngồi bật dậy gọi tên một người nào đó không phải là tên chồng bà. Như thể trong lòng một người đàn bà đoan chính hết mực yêu thương chồng con và tử tế với người chung quanh có dấu kín một bóng tối.

Rồi, như là một bà già lẩm cẩm, suốt đời chỉ bận rộn với sách vở phim ảnh, tôi nhớ đến một chi tiết trong phim “The Return of the King.”  Aragorn biết Éowyn một nữ chiến hữu có cảm tình với chàng, nhưng lòng chàng đã hướng về một nàng tiên sắp chết, Arwen. Với đầy vẻ muộn phiền, chàng nói có đôi chút ngậm ngùi. Nàng đặt tình yêu không đúng chỗ. Tôi chỉ là một bóng ma và chỉ là một bóng mờ (a ghost and a shadow). Nhớ đại khái nên nếu chi tiết tôi viết không chính xác xin bạn đọc tha lỗi.

Rồi tôi lại nghĩ đến những nhân vật nữ của Kim Dung. Nhà văn này có cái tài là ông tả một nhân vật nữ rất đẹp. Đẹp đến nỗi mình nghĩ là sẽ chẳng có nàng nào đẹp hơn nàng này. Thế rồi ông cho nhân vật nữ này yêu một mình. Và người nàng yêu đang theo đuổi một cách vô vọng một bóng hình khác. Điều này khiến người đọc không khỏi tự hỏi, cái nàng kia ắt phải đẹp hơn cái nàng này gấp bội phần. Ngày còn nhỏ, tôi vẫn tức tối với mấy nhân vật nữ ngu ngốc này, sao không quay lại yêu đại cái anh chàng nào đó đang theo đuổi mình một cách tuyệt vọng thế kia. Mắc mớ gì cứ phải ôm trong lòng một bóng tối?

Hết ba mươi phút free writing rồi. Bạn kể tôi nghe đời sống của bạn đi,

Mùa xuân 2017

Năm nay không được mùa hoa đào và hoa mộc lan. Tháng Ba trời ấm hơn thường lệ. Lễ hội hoa đào báo tin năm nay hoa sẽ nở sớm, trước cả ba hay bốn tuần. Có một ngày đầu tháng Ba nhiệt độ lên đến 80 độ F. Búp hoa mọc mạnh. Rồi trở trời, lạnh, tuyết và mưa, búp hoa đào và mộc lan bị hư hết. Liên tiếp cả tuần nay, nhiệt độ trở lại bình thường năm mươi và sáu mươi, hoa đào và mộc lan nở thưa thớt.

Không được mùa đào và mộc lan, nhưng được mùa eastern redbuds (tôi đặt đại cho nó cái tên là hoa tử điểm hồng vì hoa nở lấm chấm đầy trên cây có màu hồng ngã sang tím nhạt). Trước nhà, sau nhà, trong rừng, thấy nở đầy cành đầy cây.

eastern redbuds
cây hoa tử điểm hồng trên sân của trung tâm thiên nhiên thuộc Union County 
hai hàng redbuds trước một trạm nghỉ chân ở Maryland
hai hàng eastern redbuds (tử điểm hồng) trước trạm nghỉ chân ở Maryland
Hàng redbuds trước nhà đằng sau là nhà ông Jack
tử điểm hồng trên sân nhà tôi. Phía sau mấy cây hoa là căn nhà của ông Jack. Một căn nhà đẹp như những căn nhà trong truyện cổ tích
bãi cỏ trổ đầy hoa trắng
một bãi cỏ trổ đầy hoa trắng nhìn thấy trên đường hiking
hai con nai
hai con nai trong sân nhà hàng xóm buổi chiều Chủ Nhật được mời ăn canh măng chua nấu với cá
hoa sơn thù du mọc hoang
hoa sơn thù du mọc hoang trên đường hiking
hoa tulips
bồn hoa tulips ở một nơi nào đó, có lẽ trước tòa nhà quốc hội ở Washington D. C.
mộc lan và đầu xuân
hoa đầu xuân và mộc lan ở sân nhà hàng xóm
một hoa tulip đỏ
hoa uất kim hương đỏ và sân cỏ mọc đầy cỏ dại
một hoa tulip vàng
hoa uất kim hương vàng, tôi hỏi chủ nhà tại sao trồng chỉ có một hoa đỏ một hoa vàng thì được bảo rằng trồng nhiều nhưng nai ăn hết. Nai thích loại hoa này và hoa daffodils (thủy tiên) ra bao nhiêu nai ăn bấy nhiêu
một vạt hoa vàng (bloodroots) trong rừng
một vạt hoa vàng (bloodroots) nhìn thấy trên đường đi trong rừng (hiking)
người đàn ông múa
Buổi chiều lỡ chuyến xe lửa nhìn thấy người đàn ông nghe nhạc trên loa phóng thanh trong nhà ga xe lửa nhún nhầy theo điệu nhạc một cách say mê không cần biết đến mọi người  chung quanh

Đọc gì xem gì những ngày gần đây

Nghe người ta nhắc đến Ray Bradbury. Thấy ở VN có người say mê dịch Ray Bradbury. Tôi đã có lần vác quyển 100 truyện đáng nhớ của ông về rồi đem trả lại. Tôi có đọc và xem phim 451 độ Farenheit. Tôi đọc hết Dandelion wine khi tôi viết một bài tản văn về mùa hè. Tôi thấy một vài truyện của ông mà tôi đọc qua hiền quá, thiếu chất ác của Raymond Carver, hay Yasunari Kawabata, hiền hơn truyện của Alice Munro nữa.

Tự hỏi mình vì sao thích đọc truyện có chất ác?

Gần đây tôi quay trở lại tìm hiểu thêm truyện của RB. Tôi đọc Fog Horn. Đọc một truyện ngắn được chọn trong tuyển tập sách giáo khoa văn chương mà ngay bây giờ tôi không nhớ tựa đề và quyển sách ấy tôi để trong sở. Về tình bạn của một người đàn bà chín mươi lăm tuổi và một người đàn ông ba mươi lăm tuổi. Người đọc nhận ra có một chút gì đó vương vấn tâm hồn hai người, sinh ra không cùng thời, không hẳn là tình yêu nhưng có thể trở thành tình yêu nếu hai người sinh ra cùng thời với nhau. Tôi cũng đọc thêm được một truyện ngắn (thật ra là lời mở đầu hay chương thứ nhất) quyển “The Illustrated Man.” Quyển này nói về một người đàn ông, trên thân hình ông là những bức họa, không chỉ là hình xăm (hay xâm) đơn giản. Đây là những bức họa có chiều sâu (3D) và khi màn đêm buông xuống, mỗi bức họa trên thân người ông đều chuyển động. Mỗi bức họa là một câu chuyện, được một bà phù thủy khắc lên da ông. Tôi dịch cái truyện ngắn của bà cụ 95 và chàng trai 35 được một hai trang rồi ngưng vì không thấy đủ hứng thú dịch tiếp. Nay mai gì sẽ đọc tiếp “The Illustrated Man.”

Tôi xem hết tập phim The Games of Thrones season 6. Chán nhưng vẫn tò mò muốn xem. Chán vì những giết chóc đẫm máu không cần thiết không thêm được gì cho cốt truyện hay nói sâu hơn về bản chất con người.

Rồi tôi xem một lô phim vớ vẩn để giết thì giờ trong khi không ngủ được như The Entrapment để ngắm vẻ đẹp của cô nàng vợ của Micheal Dukakis, Catherine gì đó tôi quên tên đóng với Sean Connery. Phim Meet the Parents do Ben Stiller đóng. Còn hai ba phim gì nữa mà tôi quên mất tên.

Có bạn nào có thể chỉ cho tôi một cuốn sách hay cuốn phim nào đó thật xuất sắc để đầu óc tôi thôi chạy lang bang quanh quẩn như thế này thì tôi cám ơn vô cùng.

Lỡ chuyến

Tôi có cảm tưởng như tôi đã không viết chữ nào cả tháng nay. Ngay cả chuyện tập viết một mạch không suy nghĩ đắn đo mỗi buổi sáng chừng mười lăm cho đến bốn mươi lăm phút cũng không làm được. Bởi vì tôi bị kiệt sức do ngủ ít.

Chuyện ngủ ít, mất ngủ là cái bệnh tôi có từ hồi năm sáu tuổi đến bây giờ. Có một thời gian nó dịu đi, nhưng mấy lúc sau này nó trở nặng. Tôi mệt mỏi thường xuyên, đầu óc như đông cứng lại, đặc quánh như kẹo mạch nha.

Chiều thứ Sáu tôi về sớm. Tôi ra khỏi sở lúc 2 giờ kém 15. Đến phòng chờ xe lửa lúc 2 giờ kém 5. Xe lửa đến lúc 2 giờ 06. Tôi mở ipod nghe nhạc. Leonard Cohen hát. Tôi nghe In My Secret Life. Rồi nghe bài gì đó có Boogie Street.

Tôi thích nhạc của Leonard Cohen. Tôi thích giọng đàn ông, giọng trầm. Và giọng của ông Cohen rất khàn, quyến rũ lạ lùng. Có lẽ phải nói là nếu thiếu giọng nữ cao và trong, phụ họa và nâng đỡ giọng của ông Cohen, có lẽ nghe ông hát sẽ không thấy hay. Tôi cũng nhận ra là tôi thích nghe giọng người già, cả nam lẫn nữ. Tôi thích giọng nữ diễn viên mở đầu cuốn phim “Người Tình” phỏng theo truyện của bà Duras. Và tôi thích giọng của Morgan Freeman cũng như giọng của Christopher Plummer.

“You kiss my lips. And I am back to Boogie Street.” (Người hôn lên môi tôi và trong khoảnh khắc tôi trở về con đường mang tên Boogie.) Trong cuộc đi tìm ý nghĩa của chữ Boogie Street, tôi gặp phim Boogie Street. Tôi chỉ còn nhớ lờ mờ cốt truyện, ấn tượng của tôi Boogie Street là một nơi ăn chơi đầy ánh sáng của dục vọng phồn hoa. Tuy nhiên Boogie Street trong bài hát của Leonard Cohen là một nơi chốn trong quá khứ của nhân vật trong bài hát.

Một nơi chốn của quá khứ đã cất giữ tâm hồn mình, thì có cả buồn lẫn vui, hạnh phúc lẫn đau khổ.

Rồi khi tôi mở mắt ra, phòng chờ vắng lặng. Đồng hồ của điện thoại chỉ 2 giờ 08. Xe lửa đến, hành khách lên xe lửa, xe lửa rời ga không có tôi. Tôi chìm sâu trong giấc ngủ khoảng hơn mười chưa đến mười lăm phút. Tôi đành ngồi chờ chuyến xe lửa sau đến lúc 3 giờ 01 phút.

Những nghệ sĩ trong Central Park

biểu diễn trống
Đánh trống
biểu diễn
Roller skater đi lượn giữa chướng ngại vật
Bức tượng ở ngay cổng vào Central Park
chụp ảnh người chụp ảnh ngay cổng vào Central Park ở đường thứ 59
suy tư
Hai người tư lự phía sau là hàng cây hoa đào
nhạc sĩ và kèn trumpet
Nghệ sĩ saxophone
nhạc sĩ tây ban cầm
Nghệ sĩ Tây Ban Cầm
nguyện vọng cắt tóc người ta ở 100 quốc gia
Người Nhật bày tỏ nguyện vọng đi cắt tóc cho người khác ở 100 quốc gia trên thế giới.
người thổi kèn saxophone
Nghệ sĩ saxophone
người roller skate qua các chướng ngại vật
Đi lượn giữa chướng ngại vật chập sau anh ta bị cảnh sát đuổi. Anh chối bai bải tôi có làm gì trái luật đâu.
người diễn trò múa rối
Nghệ sĩ múa rối
người cắt tóc đi khắp thế giới
Anh chàng cắt tóc người Nhật
nghệ sĩ đàn cò
Nghệ sĩ đàn cò chỉ biết mỗi một bài tạm biệt
nghe nói đây là núi đá giả làm bằng xi măng
Các em chơi trên núi giả làm bằng xi măng (nghe nói là núi giả không biết có đúng sự thật không)
hai nhạc sĩ tây ban cầm
Nghệ sĩ Tây ban cầm tí hon
đây cũng là giàn trống
Nghệ sĩ đánh trống và giàn trống đặc biệt
con đường rộng giữa hai hàng cây gọi là the mall
người đi giữa hai hàng cây vây quanh con đường rộng gọi là the mall
các ca sĩ woo-doop
ban nhạc woo-doop

Chuyện đáng nhớ

Chuyện đáng nhớ, không phải vì hay, hay vui. Đáng nhớ vì nó là chuyện phiền toái hay thất vọng, và lại không có hình ảnh để cho hình ảnh tự kể.

Chiều thứ Sáu đi đã mỏi, tôi đưa bạn về. Đến nhà ga xe lửa Penn Station lớn nhất nhì của thành phố New York, thì thấy nhà ga đông nghẹt người, nóng bức vì quá đông người. Loa phát thanh bảo rằng có một chiếc xe lửa của Amtrak bị chết máy chận đường không thể ra vào New York. Trễ vô hạn định! Chiếc xe lửa đáng lẽ phải rời nhà ga đã bị trễ hơn bốn mươi lăm phút. Tôi ngồi bệt xuống đất, chưa biết phải làm gì. Gọi điện thoại cho ông Tám nói chắc ngồi đây chờ cho qua đêm. Ông la um sùm trong điện thoại. Sao lại chờ, lấy xe bus hay Path.

Tôi ngán ngẩm. Giờ này làm gì còn xe bus. Mà Path thì tôi không quen, không biết đường. Bản tính tôi vốn lười biếng ỷ lại. Nhắm không êm, tôi hỏi những người phụ trách hướng dẫn thông tin để tìm cách về nhà. Cách dễ nhất là dùng xe lửa của Path. Xem chừng ai cũng lấy xe lửa này để về NJ. Cứ về đến trạm xe lửa NJ thì đối đế lắm sẽ gọi chàng đi rước. Có chuyến xe lửa về nhà, chờ không mấy lâu. Nhờ vậy biết dùng đường Path từ đây về sau.

Ở DC, chúng tôi gặp một nhóm bạn bốn người. Thành ra chuyến đi này âm thịnh dương suy, sáu bà mà chỉ có một ông. Ông Tám nói, may quá, có bắn pháo bông mừng lễ hoa đào năm 2017. Kẹt xe khủng khiếp. Google map chỉ lên cầu băng qua sông, rồi lên cầu trở lại bên này sông, cuối cùng đến một nơi, tìm chỗ đậu vất vả.

Thấy mọi người ngồi trên một con dốc cạnh bờ sông. Tôi hỏi ông bà ngồi đây để xem pháo bông phải không? Phải. Cạnh đó có mấy tòa nhà đang xây cất đèn sáng trưng làm sao mà xem pháo bông. Ở gần đó lại có mấy cửa hàng ăn uống sát mé sông, chắc là chỗ thuận tiện để xem.

Đến chừng pháo bông bắn nghe đùng đùng thì chẳng thấy cái pháo hoa nào vì mấy cái building đang xây cất che mất. Len lỏi trong bãi đậu xe sát bờ sông, sát hàng rào thép, xem được vài cái pháo bông lèo tèo. Ra về. Thầm nghĩ. Không nghiên cứu kỹ đường đi nước bước. Pháo bông ở NJ coi đẹp hơn.

Ảnh không liên hệ. Hai nhạc sĩ Tây ban cầm tí hon này được người ta thưởng rất nhiều tiền. Hai nhạc sĩ đang biểu diễn trong (công viên) Central Park. Lẽ ra viết Central Park thì không dùng chữ công viên. Nhưng kệ, thiếu chữ công viên thấy câu hơi ngắn ngủi không vừa tai.

hai nhạc sĩ tây ban cầm

Vài tấm ảnh trong chuyến đi chơi vừa qua

bên trong vườn bách thảo D. C.
Bên trong Vườn bách thảo của thủ đô Washington D. C.
đài tưởng niệm chiến tranh thế giới thứ nhì
Tượng đài kỷ niệm Thế chiến thứ nhì
hoa màu xanh lá cây
Hoa xanh (lá cây)
mấy con chim màu đen đang tắm trên một bồn nước phun gần viện bảo tàng Smithsonian.
Mấy con chim đen tắm trên bồn phun nước ở bên cạnh viện bảo tàng Smithsonian
ngậm ngùi
Giây phút nguyện cầu trước bức tường tưởng niệm chiến tranh Việt Nam
ngang trời
Trên nền trời thủ đô Washington D. C.
obelisk
The obelisk
thủ đô bên ngoài cửa kính viện bảo tàng
Bên trong viện bảo tàng Hirshorn nhìn ra thủ đô
Trung tâm tiếp đón du khách của D. C.
Trung tâm chào đón du khách ở Washington D. C.
vườn hoa uất kim hương màu tím trước viện bảo tàng smithsonian
Vườn tulips trước viện bảo tàng Smithsonian
đại giáo đường ở D. C.
Đại giáo đường quốc gia ở Washington D. C.